Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 97: HÌNH THÁI THỨ HAI

       

CHƯƠNG 97: HÌNH THÁI THỨ HAI

Đi ra cung điện Cảnh và Mộc Linh Hạo thấy được Merck. Sartoria dựng giá cầm bút vẽ tranh, từ khi biết chỗ ở của bọn họ anh đã muốn bái phỏng, đáng tiếc huynh trưởng không cho, anh thừa dịp mọi người bận rộn chạy tới, phát hiện tòa cung điện mỹ lệ ban đầu không thấy này, nhìn cung điện càng hoàn mỹ ngay trước mắt, nhiệt tình thân là nghệ thuật gia phát tác, anh muốn vẽ lại nó.

Người hầu ở cung điện anh gặp mấy người, không phải người đế quốc, bất luận nam nữ đều có bề ngoài rất xuất sắc, bất quá thân thủ cũng không kém, anh muốn vào cung điện đều bị ngăn lại, bất luận cửa chính hay cửa sau, không chê vào đâu được. Sau khi bị huynh trưởng nghe tin nói, anh đã không có suy nghĩ này. A, anh kỳ thực cũng sợ, tự mình xui xẻo thì được rồi, nếu liên lụy đế quốc vậy không ổn, tư thế oai hùng vị điện hạ kia hủy diệt Nguyệt Cầu huynh trưởng có để anh xem. Quả thật là sự hủy diệt hoa lệ, quả nhiên điện hạ có thuần túy hắc ám là nguy hiểm. Chỉ có vị bệ hạ kia dám yêu. Những lời này không cẩn thận nói ra, bị anh trai nghe được, anh trai cảnh cáo chuyện này biết là được, tuy rằng hai vị kia không quan tâm, nhưng không nên truyền ra. Đối với sức quan sát

của anh, anh trai rất tán thành đích, không hỏi vì sao mà biết. Đương nhiên anh cũng có chừng mực.

Sau đó anh chỉ dám ngồi vẽ trước cung điện, bất quá, hai vị kia một lần cũng không ra ngoài, có chuyện gì đều là thông qua Raphael chuyển cáo, tiện thật.

Thấy bọn họ Merck. Sartoria khom người hành lễ, “Thánh Sư bệ hạ, Thánh Công Tước điện hạ.” Dùng xưng hào thuộc về đế quốc Feinbird.

Liếc Merck. Sartoria một cái, cả hai không có bất luận quan tâm dư thừa gì rời đi.

“Xin chờ đã.” Merck. Sartoria ngăn cản bước chân của bọn họ.

“Có việc gì.” Đối với người này Mộc Linh Hạo có chút ấn tượng tốt.

“Vâng. Tôi muốn xin Thánh Sư bệ hạ, Thánh Công Tước điện hạ cho phép tôi gia nhập hoạt động thăm dò lần này.” Ai, hành động lần này không triệu tập nghệ thuật gia, nghệ thuật gia khác anh không nói. Nhưng anh cũng là mạo hiểm gia, hoạt động như vậy sao anh không được tham gia chứ, đáng tiếc không có anh là không có anh. Huynh trưởng không cho anh cơ hội, anh nghe nói huynh trưởng đang vội vàng xây dựng *** môn, trên danh nghĩa là vì tùy thời quan tâm tiến trình, hoàng đế và tể tướng tự mình quan sát, khiến sĩ khí tăng vọt, đối với dự định trong lòng huynh trưởng anh biết rõ mồn một, chuyện này huynh trưởng cũng có hứng thú. Lần đầu tiên anh oán niệm anh trai mình, vì sao anh có thể đi, em lại không được. Ngày ngày vẽ tranh ở đây, là vì có cơ hội thỉnh cầu hai người quyền uy hơn huynh trưởng này. Về phần sợ, cho xin đi, anh không làm gì thương thiên hại lý, vì sao phải sợ, chỉ là thỉnh cầu, hai người này lẽ nào sẽ giết anh. Cho dù bọn họ rất mạnh, nhưng vô cớ giết người bọn họ sẽ không làm, chính vì bọn họ mạnh, nếu không phải chân chính mạo phạm, bọn họ sẽ không ra tay, vì bọn họ căn bản không nhìn thế nhân.

“Chúng ta vì sao phải đáp ứng?” Mộc Linh Hạo nhìn người này, rất có can đảm, ánh mắt tốt, thấy rất rõ cũng rất hiểu chuyện, biết đúng mực. Vũ trụ này khó có được có nhân tài như vậy.

“Ôi chao,” Merck. Sartoria nghe câu hỏi của Mộc Linh Hạo, suy nghĩ kỹ một hồi, anh chỉ là thỉnh cầu bọn họ để anh đi theo, về phần lý do, thật không nghĩ tới, “Ôi chao, gì kia, gì kia, để tôi đi theo đi.” Merck. Sartoria thỉnh cầu, làm ra biểu tình đáng thương.

“Có thể, bái ta làm thầy.” Mộc Linh Hạo nói, người này tư chất còn tốt hơn cả Arnole, nếu để tâm tu luyện, đầu tiên đạt cấp mười bốn nhất định là người này, thậm chí không cần sự trợ giúp của hắn, cũng có thể thuận lợi đạt cấp mười lăm. Người này tự do, không chịu ràng buộc, trong số đệ tử của hắn, có lẽ chỉ có người này thành tựu lớn nhất, ngoại trừ hắn và Cảnh Nhi, người này sẽ là mạnh nhất vị diện này, hắn sao có thể mặc kệ. Dùng tốt, sẽ là quân cờ không sai.

“Thánh Sư bệ hạ là nghiêm túc.” Merck. Sartoria thu hồi không đứng đắn, nghiêm túc nhìn Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo sẽ không vô duyên vô cớ làm vậy, anh có gì đáng giá chứ. Merck. Sartoria không rõ tư chất của mình.

“Phải, chỉ cần cậu đồng ý, ta để cậu đi theo.” Mộc Linh Hạo bày ra lợi thế.

“Được.” Merck. Sartoria trầm tư một hồi, đồng ý. Anh không biết trên người mình có gì khiến vị Thánh Sư này coi trọng, nhưng anh không có tổn thất, không có tổn thất, còn có thể đạt được mục đích, vì sao không làm. Dựa theo lễ tiết đế quốc, Merck. Sartoria bái sư.

“Từ nay trở đi con nhập môn hạ ta, đứng hàng thứ sáu. Quy củ của ta chỉ có một, không phản bội ta và Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo đơn giản dặn dò.

“Dạ, thầy.” Merck. Sartoria thuận theo đáp ứng, sau đó cùng đi.

Khi tới chính điện, ba người Arnole. Feinbird, cao tầng Ốc Lam đều chờ, thấy bọn họ tới cung kính hành lễ.

“Đi thôi.” Mộc Linh Hạo nói. “Merck, con tới không cảng, tàu Edgar sẽ để con vào.”

“Dạ, thầy.” Cách gọi của Merck khiến mọi người kinh hãi. Wien. Sartoria liếc thằng em nhà mình, Merck cũng trừng huynh trưởng, biểu hiện vô tội. Wien trong mắt để lộ ý là: chờ, lát nữa xử em.

Âu Dương Ngạo rất vui vẻ, rốt cục không phải nhỏ nhất, cậu có sư đệ, ánh mắt nhìn Merck là hữu hảo. Mộc Lỗi nhìn bạn tốt, thở dài mình giao hữu có phải quá vô ý.

Lúc này điển lễ xuất phát rất đặc biệt, là tiến hành trong vũ trụ. Để những người đạt cấp mười lăm chứng minh, đạt cấp mười lăm xác thực có thể lấy thân thể hành động giữa vũ trụ. Đế quốc và Ốc Lam vốn có suy nghĩ tuyên dương.

Thần tốc bay ra tầng khí quyển, bọn họ cứ thế không mặc bất luận phòng hộ phục gì đứng giữa vũ trụ, ba cao tầng đế quốc, càng nhiều là người Ốc Lam, không nói Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi mọi người đều biết, thân là chấp chính quan Âu Dương Trạch, Lý gia Lý Thiên Cách, Cao gia gia chủ, chủ quản an toàn Vệ Thiên Liệt, để mọi người nhận rõ thực lực của bọn họ, thì ra bọn họ cũng là cấp mười lăm, người Ốc Lam mừng rỡ, kiêu ngạo ưỡn ngực, thấy không Ốc Lam mạnh cỡ nào. Người đế quốc nhìn lãnh tụ tối cao của mình, đứng giữa vũ trụ, cũng kiêu ngạo, ngoại trừ Ốc Lam, còn có quốc gia nào có người có thể làm vậy, đây là đế quốc hoàng đế, tể tướng và tướng quân của chúng ta.

Các quốc gia vũ trụ khác, nhìn chuyển tiếp ước ao, bọn họ lúc nào có thể làm vậy.

Sau nghi thức ngắn ngủi, chuẩn bị xuất phát. Tất cả hạm đội chuyển hướng, cho dù chỉ là nhìn cũng có thể thấy mỗi người trên phi người nhiệt tình cỡ nào. Bọn họ đã vội vàng muốn xuất phát, giờ chỉ chờ tàu Edgar. Tọa hạm của vị thiên tài kia, nó là hoa tiêu lần này.

“Edgar,” Cảnh nhàn nhạt, nhưng tàu Edgar động, rời cảng, chậm rãi bay tới vị trí cách Cảnh không xa. Cảnh nhíu mày nhìn, chỗ chừa ra quá nhỏ.

“Lui lại.” Chất giọng nổ tung giữa vũ trụ, mỗi chiếc phi thuyền, mỗi người trên mặt đất đều có thể nghe được. Sóng gợn xuất hiện trong tầm mắt, người có thực lực cấp mười lăm cũng không thể chống lại, lui ra xa, mà phi thuyền đứng trước lực lượng như vậy thậm chí lui càng xa, tài liệu kiểu mới trên thân đã cọt kẹt rung động, kể ra với mọi người nó đã chịu trùng kích và thương tổn thế nào, phải biết tài liệu kiểu mới này có thể chịu được áp lực của không gian.

Mạnh quá. Khi sóng gợn biến mất, tất cả trầm tĩnh lại, mọi người phản ứng đầu tiên là vậy, rồi kinh khủng, chỉ là một tiếng quát, đã khiến phi thuyền lui ra sau, không phải một hai bước, đại khái mười km, tuy rằng một hai bước cũng rất đáng sợ. Đây là thực lực gì?

Thoả mãn nhìn thành quả của mình, ừ, vậy là được.

“Edgar, hình thái thứ hai.” Cảnh ra lệnh.

Sau đó, tàu Edgar bắt đầu biến hình. Tầng tầng xác ngoài tách ra, vỡ thành lát cắt màu bạc, cấu thành vòng, một bức tường phòng hộ nửa cung tròn bao phủ phía trên vòng bạc. Trong vòng, mười đường kim loại kéo dài hợp thành lối đi, một đầu nối với sân thượng, một đầu liên tiếp chủ thể, giữa sân thượng cũng có lối đi nối dài. Lấy vòng bạc làm ranh, phía dưới là kiến trúc kim loại, có lối vào, nhìn ra là dùng để cập bến phi thuyền. Mà phía trên, là một cung điện lơ lửng giữa vũ trụ. Sân thượng không nói, thực vật xanh tươi, mơ hồ thấy kiến trúc, cả mười đường nối dài, hai bên cũng trồng thực vật, muôn hồng nghìn tía, mỹ lệ gọi người thán phục. Mà làm tòa thành chủ thể mỹ lệ hơn cả, miễn bàn thảm thực vật, từng lối đi ánh lên sắc sáng ngang dọc giao nhau, cao thấp phập phồng, đó là dòng nước. Làm người chú ý nhất là thân cây khổng lồ sừng sững ở giữa, tản ra hào quang, cung điện màu trắng, mỗi một tiết điểm, đều hoa lệ *** xảo thắng cả hoàng cung đế quốc Feinbird.

“Đây là tàu Edgar?” Galle. Hogar nhìn thành vũ trụ trước mắt, nhớ về phiên bản ban đầu của tàu Edgar, đây, đây căn bản là hai hình dạng đi?

Đối với những ai không nghiên cứu kỹ thuật, suy nghĩ của Galle. Hogar là suy nghĩ của đại đa số, mà khoa học gia lại khác, đây, đây, là không thể nào, tỉ lệ thua kém nhiều lắm, so với tàu Edgar vừa nãy đâu chỉ lớn gấp mười, đây là kỹ thuật gì, hơn nữa thành vũ trụ có thể di động sao? Kỹ thuật và nguyên lý duy trì là gì? Vô số nghi vấn xuất hiện trong đầu khoa học gia.

Chỉ có người Ốc Lam từng tham quan, trên đại biến dạng của tàu Edgar thấy được cái bóng quen thuộc, tuy chỉ có cây cối và thủy đạo ngang dọc.

“Edgar, để tất cả phi thuyền vào.” Cảnh ra lệnh, Edgar lĩnh mệnh, xuất hiện trên các phi thuyền, dẫn đường bọn họ vào tàu Edgar đã biến dạng.

Thâm Uyên Chi Liêm