Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 81: TÁN THÀNH

       

CHƯƠNG 81: TÁN THÀNH

Ngày thứ hai Ốc Lam tới đế quốc Feinbird, đã mang theo chấn động to lớn cho cả vũ trụ. Sự xuất hiện của Mộc Linh Hạo và Cảnh khiến bọn họ đẩy lực chú ý về phía hai nhân vật này, cả điển lễ lên ngôi của đế quốc Feinbird cũng rất ít quan tâm, không ai phát hiện những cuộc tiếp xúc nho nhỏ giữa đế quốc Feinbird và Ốc Lam, dù sao gây chú ý là thiên tài giúp Ốc Lam đạt được thành tựu cả vũ trụ đều khiếp sợ, còn có người sở hữu vệ *** vũ khí Oresia kinh khủng, huống chi, cách tu luyện thịnh hành vũ trụ ngày giờ đây, cũng là bọn họ công bố, có thể phát minh ra cách tu luyện này, thực lực của bọn họ bao nhiêu, sao không dẫn người chú ý chứ, từ lời của nhân viên nghênh tiếp hôm qua, mọi người biết bọn họ dùng không gian khiêu dược xuất hiện, nói cách khác trình độ của bọn họ thấp nhất là cấp bậc đại sư, vũ trụ mạnh nhất là bọn họ.

Nếu không phải bọn họ ở hoàng cung, ký giả truyền thông đã chen chúc mà vào, người Ốc Lam khác không may mắn vậy, mỗi ký giả đều muốn đào ra tin tức trên người mỗi người Ốc Lam, đáng tiếc bị sự nhắc nhở của Smart Brain, tin tức các phóng viên nhận được xấp xỉ truyền lưu ra ngoài, Chiến Thần bệ hạ và Cảnh điện hạ sau khi tiến hành cải cách Ốc Lam, đã ẩn cư. Các quốc gia thay đổi sách lược, định tiếp xúc bọn họ, lại không thể nào tiếp cận. Đế quốc Feinbird xuất phát từ coi trọng, ngày thứ hai đã an bài chỗ ở của bọn họ vào sâu trong hoàng cung, một tòa cung điện hoa lệ, người ngoài căn bản không thể vào.

“Thầy, ở đây ngài thoả mãn chứ?” Arnole. Feinbird an bài chỗ ở của Mộc Linh Hạo và Cảnh là một cung điện yên lặng mà xa hoa, tuy rằng yên lặng nhưng tới đây nhất định phải băng qua chủ điện cách đó không xa, bọn họ có thể biết người tới là ai, không phải giám thị, mà là phòng ngừa có kẻ đui mù. Biết quan hệ hai người rồi, cậu không dám an bài qua loa, một chỗ không bị quấy rầy như vậy, hẳn sẽ khiến thầy thoả mãn.

Mộc Linh Hạo gật đầu. Khiến Arnole. Feinbird an tâm. Bọn Wien. Sartoria, Galle. Hogar cũng vậy, bọn họ thương lượng đã lâu mới quyết định chỗ này, cùng đêm sai người thu thập xong, chỉ chờ hai người dọn vào, người hầu cũng là nghiêm túc lựa chọn, không nhiều lời, trung tâm. Nhân vật trọng yếu của Ốc Lam vô giúp vui, vừa nghe bọn họ tán gẫu, vừa nhìn cung điện, không sai, không hổ là quốc gia nghệ thuật Feinbird, mỗi một tiết điểm đều tràn ngập mỹ cảm.

“Người hầu con an bài ở đây không nhiều lời.” Arnole. Feinbird tiếp tục.

“Không cần người hầu.” Mộc Linh Hạo nói, hắn không cần cuộc sống với Cảnh xuất hiện những người dư thừa. Hắn và Cảnh chỉ cần dùng người máy là được, nhiều năm như vậy, hắn nghĩ người máy rất thích hợp, không nhiều lời, không chiếm lĩnh không gian ở chung, là người hầu tốt nhất.

“Nhưng,…” Arnole. Feinbird định nói gì thêm.

“Người hầu, ta có.” Cảnh xen vào, y có lẽ nên để Mộc Linh Hạo gặp người hầu của mình, tuy rằng không quá tín nhiệm, nhưng đã gia hạn khế ước, có lực ước thúc nhất định, không vô dụng, cha sẽ dùng được, bọn họ cũng không yếu, đáng tiếc ánh mắt nhìn y lại rất kỳ quái. Cảnh phân không rõ, Đế nói, không sao, không cần lưu ý, nếu phản bội giết là được. Khiêm nói, ánh mắt này không phải ác ý, lại khiến người rất ghét. Clovis lại nói, bọn họ, rất hữu dụng, phải biết lợi dụng mị lực của ngươi. Y không rõ, chỉ hay ba người khác không tín nhiệm, lại cho phép bọn họ hầu hạ, vậy y cũng cho phép, tới nay vẫn không xuất hiện phản bội, rất kỳ quái. Là lực lượng khế ước sao?

“Cảnh, cháu định làm bao nhiêu người máy?” Đối với người máy của Cảnh, Lý Thiên Cách rất hiếu kỳ, mỗi lần nhìn những người máy này anh đều thèm, bưng trà rót nước, quét dọn vệ sinh, nấu cơm trải giường, thập hạng toàn năng, anh vẫn muốn kiếm một cái, lại không dám mở miệng. Nhiều năm như vậy, bọn Lý Thiên Cách mới dần nói chuyện với Cảnh, bọn họ biết chỉ cần không động sát niệm và Cảnh không buồn chán, Cảnh có thể nói là vô hại. Chí ít vô hại hơn cái người chỉ cần nói chuyện với Cảnh đã lạnh lùng chằm chằm đối phương này, thật lạnh, thật là rất lạnh, đáng tiếc anh quen rồi, dù sao sếp không thể làm gì anh, từ khi mạng lưới tình báo được Raphael giúp đỡ, anh dễ dàng hơn nhiều, mới có thể thắng hồ ly Âu Dương Trạch về mặt *** thần tu luyện, a, hài lòng, bất quá mỗi lần thấy sếp anh đều phải than thở sếp rất trọng sắc khinh hữu. Lần này có thể hỏi Cảnh một cái không? Lý Thiên Cách nóng bỏng nhìn Cảnh.

Xem ra hắn nên an bài vài việc cho Thiên Cách, đố phu lòng dạ hẹp hòi không thích ánh mắt nóng bỏng của Lý Thiên Cách thầm tính toán. Mà chú ý tới ánh mắt mang theo tính toán của Mộc Linh Hảo, Âu Dương Trạch cũng không nhắc tỉnh, mỗi lần sếp Linh có ánh mắt này, anh sẽ thảm một khoảng thời gian, xem ra lượng công việc của Thiên Cách phải tăng nhiều đây, rốt cục có người bận với anh. Về phần Vệ Thiên Liệt và Cao Sát chưa từng quấy rầy, đương nhiên không có sự quan tâm đặc thù, thấy ánh mắt Mộc Linh Hạo cũng không có suy nghĩ đặc biệt gì, càng miễn bàn nhắc nhở, đã định trước cuộc sống nước sôi lửa bỏng kế tiếp của Lý Thiên Cách.

“Raphael.” Cảnh không nhìn ánh mắt nóng bỏng và những lời của Lý Thiên Cách, gọi IS của mình.

“Chủ nhân.” Cái bóng màu bạc đột nhiên xuất hiện khiến ba người đế quốc Feinbird giật mình, bọn Âu Dương Trạch lại quen rồi. Âu Dương Ngạo thấy ba người đế quốc Feinbird kinh ngạc, nhỏ giọng giải thích sự tồn tại của Raphael cho bọn họ.

“Gọi những người có thể tới được tới đây.” Cảnh ra một mệnh lệnh khiến người không hiểu.

“Dạ, chủ nhân.” Raphael là người duy nhất hiểu ý chủ nhân, bọn người kia rất mạnh, nhưng có thể vượt qua không gian mà tới không nhiều, chủ nhân không cần kẻ yếu, gọi mạnh tí tới là được.

Bóng của Raphael biến mất.

“Cảnh Nhi, ai sẽ tới đây?” Mộc Linh Hạo hỏi. Cảnh Nhi, em còn bao nhiêu việc ta không biết.

“Người hầu.” Cảnh trả lời.

“Ta nghĩ người hầu của em chỉ có người máy.” Mộc Linh Hạo nheo mắt. Có chút chua nổi lên, ở nơi hắn không biết có kẻ thiếp thân hầu hạ Cảnh Nhi. Những kẻ này đã thấy nhiều mặt khác nhau? Thậm chí thân thể của Cảnh Nhi? Mộc Linh Hạo tràn ra sát khí và đố kị, nhưng tuyệt đối không phải với Cảnh.

“Clovis, không thích người máy.” Những người này là Clovis dẫn bọn họ đi tìm.

“Thế nên?” Mộc Linh Hạo nhướng mày, Cảnh rất không hiểu giải thích, đây cũng quá tóm gọn đi.

“Chúng ta du lịch khắp nơi, sau đó bọn họ chủ động đi theo.” Không sai, là chủ động đi theo, Clovis dẫn Vô Xá tới chỗ của bọn họ, biểu diễn vũ lực và một vài thứ khác, bọn họ lập tức chủ động ký kết khế ước, nhận Vô Xá làm chủ, không hiểu. Hỏi Clovis, y nói, chủng tộc này cả đời chỉ thừa nhận một chủ nhân, vì chủ nhân có thể hi sinh tất cả, là chủng tộc có danh xưng trung thành hiếm thấy trong vũ trụ, rất nhiều cường giả thu phục người của chủng tộc này phục vụ cho mình. Trung thành sao? Khi Clovis nói lời này hàm chứa trào phúng. Đế cũng nói, có thể sử dụng là được, phản bội giết là xong. Khiêm nói, chủng tộc này quá khứ xác thực không có ghi lại phản bội, nhưng thế giới này nhiều nhất là ngoài ý muốn.

“Chủ động đi theo?” Ngọn lửa trong lòng đốt càng dữ tợn, đối những người chưa xuất hiện, Mộc Linh Hạo đã có địch ý không nhỏ, những người này tuyệt đối có ý đồ gây rối với Cảnh Nhi. Cảnh Nhi của hắn không nhìn thấu tâm tư xấu xa của bọn họ, Cảnh Nhi không tín nhiệm ai, nhưng về mặt này quá trì độn.

Cảnh gật đầu. Sắc mặt Mộc Linh Hạo càng nặng.

“Cha, bọn họ hữu dụng với cha.” Cảnh không hiểu, vì sao cha lại giận, càng không hiểu vì sao y phải làm cha nguôi giận. Nhất định là quan hệ đồng bạn, y cũng không thích những đồng bạn khác tức giận.

“Bọn họ sẽ nghe lệnh của ta?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Cha, cha là đồng bạn ta tán thành, vi phạm cha là vi phạm ta. Kẻ vi phạm ta, xem như phản bội, phản bội, giết không tha.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo nghiêm túc nói.

Nghe được lời Cảnh, tâm tình Mộc Linh Hạo tốt lên, “Cảnh Nhi, em nói ta là em tán thành?” Biểu tình Mộc Linh Hạo từ âm trầm chuyển thành nhu tình, ngữ khí nặng nề bắt đầu phi dương, thậm chí mang theo chờ mong.

“Cha là đồng bạn ta tán thành.” Cảnh lập lại, khẳng định.

Ban đầu là vì mệnh lệnh của Đế, nhiều năm như vậy y cũng dần đặt Mộc Linh Hạo vào lòng, trước bất luận cảm tình Mộc Linh Hạo dành cho y, không nói thực lực, trọng yếu nhất là tâm cơ. Y am hiểu sửa chữa, chỉ biết vùi đầu nghiên cứu, nhận rõ nhân tính là y khiếm khuyết, có lẽ nên nói, Vô Xá không có ai chân chính lý giải toàn diện nhân tính, thế giới của Đế căn bản không có tín nhiệm, bọn họ có thể khiến Đế tin cậy có thể nói là kỳ tích, Đế cũng thừa nhận ban đầu Đế hữu tâm lợi dụng Clovis còn có Khiêm trước khi vào Ma Phương đã bị người quan trọng phản bội, Vô Xá chỉ còn có y giữ tí hy vọng có thể xem nhẹ với nhân tính, cho dù y đã trải qua rất nhiều. Đế nói, ta sẽ giữ chặt ngươi, không để ngươi bị lừa, đối với người ta không thừa nhận, tuyệt đối đừng tín nhiệm. Khiêm nói, đôi khi rất đố kị ngươi. Clovis nói, ngươi a, một ngày tín nhiệm đối phương, là khăng khăng một mực, không có hoài nghi. Mà y ngoại trừ đồng bạn sẽ không tin bất kỳ kẻ nào. Đối với nhân tính bọn họ chỉ thấy được mặt xấu nhất.

Mộc Linh Hạo không giống bọn họ, lâu ngồi nơi cao, từng chung lòng với bạn bè, phân rõ nhân tính thiện ác, không cực đoan như người của Vô Xá, nên hắn có thể lợi dụng mọi người, tựa biểu hiện xưa nay của hắn, nhân dân Ốc Lam, còn có đế quốc Feinbird, nắm chặt vào tay, trốn không thoát. Tán thành Mộc Linh Hạo không riêng vì mệnh lệnh của Đế, mà là đến từ bản thân y.

=================

082 084

Thâm Uyên Chi Liêm