Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 74: NGHÊNH TIẾP

       

CHƯƠNG 74: NGHÊNH TIẾP

“Wien, người Ốc Lam sắp tới đi?” Khi Âu Dương Ngạo và Galle. Hogar về phòng khách, Arnole. Feinbird hỏi Wien. Sartoria.

“Giờ sao, sắp rồi.” Wien. Sartoria quên tính thời gian.

“Người Ốc Lam gì vậy?” Âu Dương Ngạo định nghỉ ngơi một lát, đã nghe bọn họ nói.

“A, hôm nay người tham dự điển lễ của Ốc Lam sẽ tới, cậu không biết ư?” Galle. Hogar vừa thua thấy phản ứng của Âu Dương Ngạo nói, “Chúng tôi định đi đón bọn họ.”

“Phải không, vậy tôi không quấy rầy các vị, tôi và Lỗi về trước.” Biết lần này Ốc Lam có người tới, Âu Dương Ngạo định trốn, cậu biết cha nhất định sẽ tới, dù sao cậu ở đây không phải sao? Nhất định là tới bắt cậu về, cậu quyết không buông tha cuộc sống tự do này, quyết không rơi vào địa ngục văn kiện như những người khác.

“Cậu có thể về đâu chứ?” Mộc Lỗi mở miệng, “Đừng quên, nhà cậu đã bị hủy. Arnole điện hạ, nếu là người Ốc Lam, không ngại tôi và Ngạo đi đón đi.” Bắt lấy Âu Dương Ngạo định chạy trốn, Mộc Lỗi hữu lễ hỏi.

“Đương nhiên.” Arnole. Feinbird trả lời. Ra vẻ có thú vị đây.

“Không, tôi không đi.” Âu Dương Ngạo giãy dụa, đáng tiếc giãy không ra, một mình Lỗi đã rất khó làm, Galle. Hogar xem náo nhiệt cái gì.

“Chúng ta đi thôi.” Giúp Mộc Lỗi bắt lấy Âu Dương Ngạo, Galle. Hogar nói với hai người còn lại. Hừ, nhìn Âu Dương Ngạo gặp rắc rối cậu vui vẻ, ai bảo Âu Dương Ngạo không nghiêm túc so với cậu, cậu không tiến bộ, nhất định là vì Âu Dương Ngạo không nghiêm túc, làm cậu không thể đột phá.

Mọi người tiến về phía không cảng.

Khi bọn họ tới, không cảng có không ít người. Tân quý Liên Minh tới đế quốc Feinbird vốn đã là tin tức, không ít ký giả tụ tập bên ngoài, đế quốc Feinbird là quốc gia đế chế, cũng là độc tài, sự tự do của ký giả bị hạn chế, chỉ có thể đứng đấy.

Đoàn xe hộ tống của hoàng thất là chuyên dụng, càng miễn bàn đoàn xe hộ tống của hạ nhậm hoàng đế, xe của bọn họ vừa tới, đã bị các phóng viên chụp hình. Xem ra tin tức chủ đề đêm nay có, là hữu nghị giữa Liên Bang Ốc Lam và đế quốc Feinbird, hạ nhậm hoàng đế thân nghênh đại biểu.

Đoàn xe hộ tống của hoàng thất không bị ký giả vây bọc, từng có ký giả tự ý làm vậy, bị giết, có người đưa ra kháng nghị, đáng tiếc bị bao phủ dưới uy áp của hoàng thất, từ đó đối với thành viên hoàng thất của quốc gia đế chế này, các phóng viên tự giác duy trì khoảng cách, dù sao thành viên hoàng thất đại biểu là pháp luật tối cao, giết tiểu ký giả như bọn họ căn bản không cần phụ trách, ai cũng không muốn chết, lại là chết không giá trị.

Vào đại sảnh, quan viên Ốc Lam đóng tại đế quốc Feinbird đã tới, nhân viên hoan nghênh của đế quốc Feinbird nhận được tin biết hạ nhậm hoàng đế Arnole. Feinbird điện hạ sẽ trình diện, thanh tràng rất sạch sẽ, ngoại trừ nhân viên hai bên, không còn người dư thừa.

Thấy Arnole. Feinbird điện hạ, cung kính khom người hành lễ, đây là tôn trọng hoàng thất, chỉ có quốc gia đế chế còn giữ lễ tiết như vậy, trường hợp trọng yếu như đại điển vân vân đế quốc Feinbird có thể có lễ quỳ, đương nhiên không phải người của đế quốc Feinbird có thể không cần hành lễ.

Không bao lâu sau, đội tàu Ốc Lam xuyên qua *** lộ xuất hiện ở không cảng Findor.

Âu Dương Trạch làm chấp chính quan biết hoàng đế sắp kế nhiệm của đế quốc Feinbird tới đón, không dám bày giá, cấp tốc xuống phi thuyền với mọi người.

“Thật không ngờ ngài sẽ tới, chúng tôi rất vinh hạnh.” Âu Dương Trạch cười chào hỏi.

“Ốc Lam và đế quốc Feinbird là minh hữu, tôi sao có thể không trình diện, hơn nữa tôi và lệnh công tử còn là bạn.” Trên khuôn mặt mỹ lệ của Arnole. Feinbird mang theo nụ cười khiến người mê muội, mọi người nhìn tâm thần có chút dao động, đẹp quá, vì sao lại là nam?

“Tôi cũng không ngờ, điện hạ quen với khuyển tử.” Âu Dương Trạch hồi hồn rất nhanh, sau đó thấy Mộc Lỗi, và Âu Dương Ngạo định trốn phía sau, “Ngại quá, điện hạ có thể dung tôi nói chuyện với khuyển tử chứ.”

“Đương nhiên.” Arnole. Feinbird cười xem kịch vui.

“Chú Trạch.” Mộc Lỗi kéo Âu Dương Ngạo, đương nhiên có sự giúp đỡ của Galle. Hogar, mọi người đều làm như không thấy hành động bất nhã của Hogar công tước.

“Lỗi, sao cháu lại tới đây?” Âu Dương Trạch nhìn Mộc Lỗi nói.

“Ngạo mời cháu, hơn nữa làm Mộc gia gia chủ xuất phát từ coi trọng cháu cũng nên tới. Chú Cách, chú Liệt, còn có chú Sát cũng tới à.” Mộc Lỗi thấy ba vị trưởng bối vội chào hỏi. Sao ba vị này đều tới đây, Ốc Lam không ai quản ư. Mộc Lỗi nghi hoặc.

“Lát nữa cháu sẽ biết.” Âu Dương Trạch rất bất đắc dĩ, “Ngạo, thấy cha không chào hả.” Giọng Âu Dương Trạch đổi thành đùa giỡn.

“Cha.” Hết cách rồi, Âu Dương Ngạo lên tiếng, “Chú Cách, chú Liệt, chú Sát.”

“Ngạo, cháu chạy nhanh thật đấy.” Lý Thiên Cách nói, “Rất giỏi nha? Cao tài sinh của đế quốc Feinbird? Trạch, người thừa kế của cậu không sai.”

“Đúng vậy, con cũng học đủ rồi, nên về Ốc Lam thôi, hạm đội Ốc Lam cha để lại một chi cho con, làm cho tốt.” Vẫn không bắt thằng bé về, là tính để thằng bé học xong, phải biết sau khi Ốc Lam vào vũ trụ, vũ khí rất tiên tiến, nhưng kinh nghiệm chỉ huy hạm đội có thể nói là 0, trận chiến lần trước, là dựa vào tính năng vũ khí chống cự, cuối cùng vẫn là Oresia đứng ra mới lật lại bàn thắng.

“Cha tính kế con.” Âu Dương Ngạo hiểu, vì sao Âu Dương Trạch vẫn không tới bắt cậu, thì ra đã tính xong.

“Đấu với cha, Ngạo, con còn kém lắm.” Âu Dương Trạch đắc ý nhìn Âu Dương Ngạo.

“Con không về.” Âu Dương Ngạo giãy dụa.

“Vô dụng, lần này con về chắc rồi.” Giọng Âu Dương Trạch chắc chắn.

“Con nói không về thì không về.” Âu Dương Ngạo chơi xấu. Ai có thể miễn cưỡng cậu, cậu phải phản kháng.

“Hai người họ tới rồi.” Âu Dương trạch nói đến đây, giọng là nghiêm túc.

Âu Dương Ngạo rùng mình, sẽ không là, sẽ không là bọn họ đi. Mộc Lỗi cũng kinh ngạc nhìn Âu Dương Trạch, sao bọn họ lại tới đây. Bầu không khí vào giờ khắc này quỷ dị trầm mặc. Mà Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo cũng chú ý tới, trong đội ngũ có vài người là bộ đội chuyên chúc của người kia. Không thể nào, bọn họ quả thật tới đây, đế quốc Feinbird chọc bọn họ sao?

Cả hai nhìn người đế quốc Feinbird, trong mắt có đồng tình sâu sắc.

“Sao vậy?” Galle. Hogar cách bọn họ

gần nhất, cảm giác được bầu không khí thay đổi. Không phải thoải mái, mà là áp lực. Hơn nữa ánh mắt của Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi là gì, đồng tình? Thương hại?

“Có gì sai sao?” Phát hiện ánh mắt của bọn họ Wien. Sartoria hỏi, vì sao dùng ánh mắt này nhìn mọi người.

Arnole. Feinbird càng là trầm tư, làm cường giả cấp mười bốn đỉnh phong, cậu rõ ràng cảm ứng được tu vi của những người này không kém, là thực lực Ốc Lam ẩn dấu? Vì sao lần này lại xuất hiện? Cậu cũng không bỏ qua, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo trở nên kỳ quái là khi Âu Dương Trạch nhắc tới hai người họ? Hai người họ là ai?

“Không, không có gì.” Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi lắc đầu.

“Nghĩ vớ vẩn cái gì, chỉ là buồn chán mà thôi.” Âu Dương Trạch biết suy nghĩ của bọn họ, khi anh hay tin hai người họ muốn đi theo, cũng là nghĩ vậy, đế quốc Feinbird chọc bọn họ sao? Anh hỏi, một người trong đó nói, y buồn chán.

Buồn chán? May mắn chỉ là buồn chán. Cả hai thở dài, sau đó lập tức phản ứng lại, không đúng, buồn chán cũng không tốt, chỉ cần bọn họ buồn chán, nhất định có người thảm. Đế quốc Feinbird là vật hi sinh lần này ư? Đồng tình trong mắt càng tăng.

“Ngạo, lần này cháu về chứ?” Lý Thiên Cách hỏi.

“Về, lần này cháu về với mọi người, giờ sao?” Đáp án của Âu Dương Ngạo thay đổi rất lớn. Cậu không muốn ở lại đây, ở đây sẽ trở nên rất đáng sợ.

“Các vị, còn định đứng đây bao lâu?” Wien. Sartoria không rõ đã xảy ra chuyện gì, khiến Âu Dương Ngạo vừa nãy còn chơi xấu, lập tức đòi về. Chỉ là bọn họ đứng đây đã lâu rồi, có gì cần nói về chỗ ở hãy nói.

“Rất xin lỗi, Sartoria công tước.” Âu Dương Trạch lập tức xin lỗi, vỗ đầu Âu Dương Ngạo nói. “Thấy tiểu tử ngốc này, có chút vong hình.”

“Vậy chúng ta có thể đi rồi chứ.” Arnole. Feinbird chen vào một câu.

“Xin lỗi, điện hạ, có thể chờ tí nữa sao? Người của Ốc Lam chưa tới đủ.” Âu Dương Trạch biểu thị áy náy với Arnole. Feinbird, hai người họ anh không thể quản.

“A. Còn có người chưa tới?” Arnole. Feinbird hỏi, cao tầng Ốc Lam chỉ có mấy người này, vậy là hai người họ vừa nãy nhắc tới?

“Đúng vậy.” Âu Dương Trạch trả lời.

“Wien, gọi không cảng mở *** lộ.” Ốc Lam vừa tới, *** lộ đã đóng, nếu có phi thuyền còn kẹt trong *** lộ, *** lộ không mở, là ra không được.

“Không cần, Feinbird điện hạ.” Âu Dương Trạch nói, hai người họ không đi *** lộ.

“Không cần?” Wien. Sartoria nhìn Âu Dương Trạch, “Lẽ nào, Ốc Lam định vi phạm ước định? Tự ý mở *** lộ?” Lời này rất nguy hiểm, nếu Ốc Lam làm vậy sẽ trở thành công địch.

“Xin Sartoria công tước yên tâm, Ốc Lam tuyệt đối không có suy nghĩ vi phạm ước định.” Âu Dương Trạch nghiêm túc nhìn Wien. Sartoria. “Điện hạ, xin cho phép phi thuyền Ốc Lam vào.” Hai người họ không quan tâm, nhưng anh quan tâm.

“Được.” Arnole. Feinbird đồng ý, Ốc Lam hãy để tôi xem xem các vị muốn chơi trò gì.

“Lòng dạ của ngài khiến tôi bội phục.” Âu Dương Trạch ca ngợi, dưới tình huống không biết mục đích của đối phương, còn đồng ý, ý chí của Arnole. Feinbird không giống bề ngoài, keo kiệt như nữ nhân, đáng tiếc, không biết lần này ngài có thể lẫn qua độc thủ của hai người họ không.

Làm chấp chính quan của Ốc Lam, anh không hy vọng Feinbird xuất hiện lãnh tụ anh minh, nhưng kết cục cuối cùng của Arnole. Feinbird không phải anh có thể quyết định, tất cả phải xem hai người họ có tính toán gì. Ai, anh rất muốn rời đi, anh không muốn thấy cảnh tượng huyết *** tàn khốc như vậy nữa. Tinh cầu xinh đẹp nhất vũ trụ, sau lần này, có thể tồn tại ư? Này Findor mỹ lệ, sự mỹ lệ của ngươi không thể đả động hai người vô tình lãnh huyết kia đâu.

Thâm Uyên Chi Liêm