Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 67: YẾN HỘI

       

CHƯƠNG 67: YẾN HỘI

Buổi tối trang viên Chiến Thần đèn đuốc sáng trưng, xe cộ nối liền không ngừng, mỗi một chiếc đều là đại nhân vật, ở đây hội tụ những người quyền thế nhất Liên Bang. Yến tiệc linh đình, danh lưu như vân, bọn họ đều là thượng tầng nhân sĩ, Liên Bang đã lâu không tổ chức yến hội gì, mọi người đều rộn cả lên. Thích ứng xã hội mới, học tập tri thức mới, nhưng đây là yến hội do người nắm giữ phía sau màn của Liên Bang tổ chức, sao không khiến người xua như xua vịt. Cho dù không muốn tới cũng phải tới, tới không được thì ép ra thời gian mà tới, vì không ai biết nếu không tới sẽ có hậu quả gì, có lẽ có tí buồn lo vô cớ, nhưng bọn họ không thể mạo hiểm được, hậu quả không phải bọn họ có thể thừa nhận.

Ở tình huống Mộc Linh Hạo không ra mặt, Mộc Lỗi thay thế chủ nhân chiêu đãi các vị khách, nụ cười trên mặt không đổi, giả tạo chào hỏi. Làm bạn tốt Âu Dương Ngạo trốn sang một bên, nhìn ánh mắt Mộc Lỗi đảo qua, mỉm cười nâng chén. Thảm thật, may mắn cha chưa giao trọng trách cho cậu, nhìn Lỗi giờ xem, chu toàn giữa các thế lực, khổ ghê, ừ, cậu phải nghĩ cách chạy trốn việc kế thừa, mục tiêu của cậu là trở thành cường giả, không hy vọng xa vời như thầy và anh Cảnh, hai mươi cấp giờ còn quá xa, nhưng cậu nhất định phải trở thành người đầu tiên đạt được cấp bậc đại sư của Liên Bang, Lỗi bận thành vậy, thời gian chuyên tâm tu luyện nhất định sẽ giảm thiểu, Lỗi, cậu yên tâm, tôi sẽ cố gắng cả phần của cậu, thế nên cậu ráng chống đi. Nhìn, mấy người tham dự này, còn tiện thể cái gì nữ nhi, chất nữ, a, tự do thật quá tốt. Ngó lơ ánh mắt hung ác của bạn tốt, ngoảnh đầu đương nhiên uống rượu, không hề có ý tiến lên hòa nhập.

Trần Lâm tán gẫu với các phu nhân, từ khi con trai làm người thừa kế, bà náo động nhất giữa bọn họ, thỏa mãn rất nhiều hư vinh tâm. Thực lực của mấy nhà này không sai, đều có con gái xấp xỉ Lỗi, bà phải cẩn thận chọn vợ cho Lỗi Nhi, giờ có thể khiến bà quan tâm chỉ có chung thân đại sự của Lỗi Nhi. Nghĩ thế, bà càng thân thiện với các phu nhân, chủ đề bay về phía những cô bé trẻ, nói lúc nào rảnh mọi người ra tâm sự, các phu nhân đều là người thông minh, biết ý Trần Lâm, có thể đặt lên đại thụ như Mộc gia, bọn họ ước gì.

Quanh Âu Dương Trạch, Lý Thiên Cách và Vệ Thiên Liệt tụ không ít người, đối với mấy nhân vật thực quyền của Liên Bang, tham dự yến hội sao mà bỏ qua. Về phần Ẩn Sát đã thay lễ phục dạ hội, núp vào góc, không để ai chú ý.

Cao gia gia chủ dẫn một tùy tùng vào đại sảnh, thấy Mộc Linh Hạo chưa tới, cũng không chào hỏi ai, cầm ly rượu nép sang bên. Mọi người thấy ông cũng không tiến lên bắt chuyện, mà là cách rất xa, yến hội xuất hiện một khu vực trống kỳ quái, lấy Cao gia gia chủ làm trung tâm.

Mọi người đều biết, Cao gia bất hòa với ba nhà khác, giờ Liên Bang có thể nói là thiên hạ của ba nhà, Cao gia nhất định xuống dốc, không cần vì một Cao gia sắp sửa xuống dốc mà chọc giận ba nhà. Chú ý tới ánh mắt vui sướng khi người gặp hoạ và hành động như né tránh ôn dịch của người xung quanh, Cao gia gia chủ dù sao là đại nhân vật, đè lại lửa giận dưới đáy lòng, không để lộ.

Thấy Cao gia gia chủ và tùy tùng xuất hiện, bọn Âu Dương Trạch đáy mắt lướt qua thương hại, chọc ai không tốt, hết lần này tới lần khác chọc tới hai cha con kia, đó là có thể chọc sao. Ẩn Sát núp trong góc, đáy mắt nhìn bọn họ là sát ý và nộ ý, là ông ta sao? Cao gia gia chủ, đệ tam sát thủ. Kế sát ý rất nhanh biến mất, bọn họ sẽ chết đúng không nào? Ngu xuẩn trêu chọc hai người kinh khủng như vậy, Ẩn Sát cười, cười rất lạnh, Cao gia sau này do anh tiếp quản.

Đột nhiên, thanh âm trong đại sảnh nháy mắt dừng lại, mọi người cùng

nhìn hai người đi xuống lầu. Liên bang nguyên soái Chiến Thần bệ hạ Mộc Linh Hạo, và thọ *** hôm nay, Liên Bang thiên tài Cảnh điện hạ.

Bọn họ mặc một bộ đồ đen, phong cách hệt nhau. Cảm giác lại là khác nhau, một băng lãnh vô tình, đế vương phong phạm hiển lộ không thể nghi ngờ, một bình tĩnh vô ba, nhìn như học giả, gọi người chợt thấy không hề ngờ được sẽ là nhân vật kinh khủng phất tay hủy diệt Nguyệt Cầu.

Càng khiến kinh ngạc hỡn nữa là lãnh khốc Mộc Linh Hạo dĩ nhiên nắm tay Cảnh, tăng thêm độ tin cậy của lời đồn. Trưởng tử trước đây không được chú trọng, bị thế nhân xem là phế vật, mới là đứa con trai chân chính bị Mộc Linh Hạo coi trọng, dốc lòng giáo dục, tuy rằng không biết vì sao là thứ tử Mộc Lỗi làm người thừa kế.

Mộc Linh Hạo và Cảnh không nhìn ánh mắt nóng bỏng của mọi người, trực tiếp ngồi vào chỗ được đặt giữa đại sảnh, phảng phất như đế vương cúi nhìn thần dân.

“Yến hội bắt đầu.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng tuyên bố, sau đó thay biểu tình ôn nhu nói với Cảnh, “Cảnh Nhi, Happy Birthday, hy vọng em chơi vui vẻ.”

Ba, ba, đây là tiếng ly rượu cầm trên tay rơi xuống. Mọi người không thể tin vào mắt và lỗ tai mình, Mộc Linh Hạo lấy lãnh khốc nghe tiếng dĩ nhiên có biểu tình và thanh âm ôn nhu như vậy. Bọn họ là hoa mắt hay lỗ tai có bệnh?

Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo, từ khi thấy hành động Mộc Linh Hạo dành cho Cảnh, vẫn thầm bất an, những khi rỗi luôn nhịn không được nhớ về nó. Quanh co lòng vòng hỏi bọn chú Cách, lại bị báo cho biết không phải việc nên biết, bọn họ trực tiếp làm rõ, rồi nhận được đáp án khẳng định, không sai, cha (thầy) yêu anh Cảnh. Nhưng đây là nghịch luân, nhớ khi ấy bọn họ không thể tin được, muốn tìm hai người hỏi rõ, khuyên nhủ cả hai, Âu Dương Trạch lại nói một câu bỏ đi tất cả suy nghĩ này. “Hai đứa cho rằng, bọn họ sẽ để ý tới hai đứa?” Đúng vậy, hai người vô tình như vậy sao sẽ để ý bọn họ, bọn họ có thể làm gì chứ, có thể ngăn cản gì chứ, bạn tốt của cha (thầy) đều buông tha, không được coi trọng như bọn họ có thể làm thế nào. Nhìn ngôn hành của cha (thầy), bọn họ cười khổ. Cho dù biết, đáy lòng bọn họ vẫn không thể tiếp nhận, đây là sai.

Lý Thiên Cách trực tiếp ngoảnh mặt, tự thầm nhủ rằng, sếp, cậu là muốn cả thế giới biết cậu yêu Cảnh sao?

Âu Dương Trạch nháy mắt cho Lý Thiên Cách và Vệ Thiên Liệt, bọn họ biết mình nên khuyên sếp, đừng rõ vậy chứ, dù sao thế nhân không phải bọn họ. Lý Thiên Cách và Vệ Thiên Liệt hiểu, lại gần Mộc Linh

Hạo và Cảnh.

“Giờ mời mọi người nâng ly, chúc thiên tài kỳ tích của chúng ta, Cảnh điện hạ sinh nhật vui vẻ.” Âu Dương Trạch kéo hồn mọi người về, giơ ly rượu nói với những người tham dự yến hội.

Mọi người phản ứng lại, vội cầm ly rượu trên bàn ăn, bồi bàn được huấn luyện cấp tốc phản ứng lại, dọn dẹp hội trường, bưng khay, để các vị khách lấy rượu, mọi người cùng nâng ly, “Cảnh điện hạ, Happy Birthday.”

Cảnh khinh thường, tẻ ngắt.

Âu Dương Trạch lại cứu tràng, “Dàn nhạc, tấu nhạc, hy vọng mọi người có một đêm vui vẻ.” Rồi đi về phía chỗ của Mộc Linh Hạo. Âm nhạc hợp thời vang lên, giảm bớt bầu không khí, mọi người không nói gì thêm, biết vị kia sẽ không để ý bọn họ, cũng không tự đòi mất mặt, tự mình hoạt động. Hết cách rồi. Không thể chọc Cảnh điện hạ, nếu y mất hứng, giết bọn họ chỉ là phất tay.

“Sếp, cậu không thể biểu hiện rõ ràng vậy?” Như ước gì cả thế giới đều biết cậu yêu Cảnh. Lý Thiên Cách vừa tới trước mặt Mộc Linh Hạo đã nói.

“Vì sao không thể?” Mộc Linh Hạo không nhìn Lý Thiên Cách, lực chú ý đặt trên người Cảnh.

Lý Thiên Cách nhướng mày, thật là, sao anh đã quên hai người này căn bản không quan tâm, nhưng dư luận…

“Vì cả hai là nhân vật công

chúng.” Âu Dương Trạch tới. Bọn họ muốn mọi người biết cả sao? “Sếp Linh, đây là vấn đề rất lớn đối với hình tượng của cậu.”

“Vậy thì không cần.” Mộc Linh Hạo nói. Hình tượng hắn chưa hề quan tâm.

“Ý gì?” Âu Dương Trạch nhíu mày, sếp Linh có tính toán gì?

Mộc Linh Hạo không nói.

“Cha.” “Thầy.” Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo tới. Trần Lâm tiếp tục với các phu nhân, bà sẽ không tới gần Mộc Linh Hạo nữa, không ai nhìn ra bà đang thầm đau khổ, những lời vừa nãy của Mộc Linh Hạo khiến bà đau lòng, người mình yêu yêu một người khác, dùng ôn nhu bà chưa từng thấy, hy vọng xa vời cũng không có được dành cho người nọ. Bà không muốn thấy bọn họ, chỉ có thể né, vì bọn họ là những người bà không thể chọc, bà còn có con trai, bà phải nghĩ vì Lỗi Nhi.

“Anh ơi, Happy Birthday.” Mộc Lỗi nói. “Anh Cảnh, Happy Birthday.” Âu Dương Ngạo theo.

Cảnh nhìn bọn họ gật đầu, y nhìn ra được bọn họ xuất phát từ chân tâm, mà không phải giả tạo như hội trường, bằng không, y sẽ không đáp lại.

Âu Dương Trạch tính nói gì đã bị cắt đứt.

“Chiến Thần bệ hạ, thật là thương yêu Cảnh điện hạ nha.” Cao gia gia chủ tự tới.

Bọn Âu Dương Trạch nhíu mày, người này thật muốn tìm chết.

“Cao gia chủ khách khí.” Âu Dương Trạch châm chọc, hy vọng Cao gia gia chủ có thể thức thời, hiểu được bọn họ không chào đón ông, biết khó mà lui, yến hội đang yên đang lành anh không định biến thành huyết yến. Gần nhất anh ngày càng nhìn không rõ hành động của sếp Linh, không biết sếp có tính toán gì, mà tính lấy Cao gia gia chủ khai đao.

“Chấp chính quan đại nhân khách khí, yến hội Chiến Thần bệ hạ tổ chức sao tôi không tới chứ, hơn nữa đây là vì thiên tài kỳ tích trước nay chưa từng có của Liên Bang, sinh nhật Cảnh điện hạ, vậy càng không thể không tới.” Hoàn toàn không nhìn ý đuổi người trong lời Âu Dương Trạch, Cao gia gia chủ mỉm cười khen tặng.

“Cao gia chủ rất biết ăn nói.” Âu Dương Trạch ha ha. Cao gia gia chủ thật là tìm chết, ai cũng không cứu được. Âu Dương Trạch biểu tình không đổi, thầm thay ông mặc niệm, đã cho cơ hội, nhưng người này không biết quý trọng.

Hai người cứ thế dối trá tán gẫu.

Tham dự yến hội thấy tứ đại gia tộc tụ cùng một chỗ, đây là những gia tộc có quyền thế nhất Liên Bang, có thực lực sao không để ý chứ, bọn họ đều chuyển mắt về đây, xem xem tứ đại gia tộc có chuyện gì. Ẩn Sát không dẫn người chú ý chậm rãi lẻn về phía đoàn người.

Tất cả phải có một chấm dứt.

Thâm Uyên Chi Liêm