Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 59: CƠ HỘI

       

CHƯƠNG 59: CƠ HỘI

“Ta không yêu cha.” Cảnh thành thật đáp. Y căn bản không hiểu yêu, bảo y yêu thế nào. Hơn nữa là Mộc Linh Hạo, cha y, người y chưa từng nghĩ tới.

“Ta biết, nên ta cố gắng đuổi theo em, có được lực lượng, trở thành đồng bạn, đều vì em, vì tiếp cận

em, vì để em có thể yêu ta.” Lời Cảnh nói rất đả thương người, hắn sớm biết, nhưng dù vậy hắn cũng không buông tha.

Cảnh không nói gì, y không biết nên nói thế nào, chỉ là trầm mặc nhìn người này.

“Cảnh, ta không cầu em lập tức yêu ta, cũng không cầu em cho ta đáp án, ta chỉ có một thỉnh cầu, hãy để ta bên em. Không cần né tránh tình yêu của ta, không cần cự tuyệt tình yêu ta dành cho em, em chỉ cần biết ta yêu em là được, ta sẽ chờ, ta sẽ dốc hết tất cả để yêu em, bảo vệ em, lấy tên ta, lời thề tình yêu vĩnh hằng, tuyệt không phản bội.” Mộc Linh Hạo quỳ một gối trước mặt Cảnh, nâng lên tay trái, thành kính hôn xuống mu bàn tay, như một vị kỵ sĩ tuyên thệ thuần phục.

Đối với động tác, lời nói ôn nhu thâm tình của Mộc Linh Hạo, Cảnh hoảng loạn rút tay lại, trên mặt là thất thố khó được, y xoay mặt đi “Ta không biết.” Cảnh biết như vậy rất mất mặt, làm một thành viên của Vô Xá y lúc nào trốn tránh chứ, đối mặt sinh tử y cũng không kinh hoảng, nhưng, y quả thật không biết làm thế nào.

“Cảnh, em không cần biết gì cả, ta nói rồi, ta sẽ dạy em, có thể cho ta một cơ hội ư?” Vươn tay chạm vào gò má Cảnh, ôn nhu dừng lại, giọng Mộc Linh Hạo đủ để chết chìm người nghe, trong mắt là chân thành ái luyến, gọi người không thể cự tuyệt.

“Ta,” Cảnh không biết, y quả thật không biết nên đáp lại thế nào. Y chưa từng trải qua tình huống này, cự tuyệt không được, đáp lại không được, không biết phải làm sao, nếu là người không quan trọng, giết là được, nhưng người này là đồng bạn.

“Bọn Đế đã biết, cũng nguyện ý cho ta một cơ hội, Cảnh, em có thể cho ta không?” Nêu ra những người Cảnh coi trọng nhất, Mộc Linh Hạo hy vọng nói động Cảnh.

“Bọn họ biết?” Cảnh kinh ngạc nhìn Mộc Linh Hạo, người khác đều biết Mộc Linh Hạo yêu y, vì sao không nói cho y hay?

“Phải, bọn họ đều biết. Bọn họ hy vọng ta có thể cho em hạnh phúc.” Mộc Linh Hạo khẳng định đáp.

Bọn Đế hy vọng Mộc Linh Hạo cho y hạnh phúc? Hạnh phúc là một từ xa xỉ nhường nào, y vốn cho rằng người của Vô Xá từ lâu đã quên nó. Hy vọng ta hạnh phúc, các ngươi cho rằng Mộc Linh Hạo có thể cho ta hạnh phúc ư. Nên các ngươi chấp nhận hắn, để hắn tiếp cận ta, là vì vậy? Nhìn sâu vào Mộc Linh Hạo, người này đã được những người khác thừa nhận, đây là hy vọng của các ngươi sao?

Một cơ hội? Được, vậy cho hắn một cơ hội, đã được đồng bạn tán thành, cho một cơ hội thì thế nào, yêu là gì, hạnh phúc là gì, ai biết chứ, cha, hãy để ta xem cha dạy ta yêu thế nào, khiến ta hạnh

phúc thế nào. Bất luận kết quả là gì, y cũng không để ý đúng không nào. Người của Vô Xá không sợ phản bội hoặc thương tâm, đau khổ, thì sao chứ, là bọn họ trả giá tin cậy, bị phản bội có thể trách ai, bọn họ sẽ làm chỉ có một, kẻ phản bội chết, vậy mà thôi.

“Được.” Chủ ý vừa định, Cảnh đáp ứng.

Hồi lâu không nghe Cảnh đáp lại, trái tim Mộc Linh Hạo trĩu xuống, quả thật không được sao? Cả cơ hội cũng không cho? Nhưng cảnh, ta không thể buông tay, ta yêu em như vậy, sao có thể buông tay? Ta sẽ điên, ta không biết mình sẽ làm ra gì. Khi trái tim Mộc Linh Hạo chìm vào bóng đêm sâu thẳm. Hắn nghe được cứu thục, hắn nghe Cảnh nói được, không thể tin tưởng “Em, vừa nói gì?” Không phải ảo giác chứ? Không nghe lầm?

“Ta cho cha một cơ hội.” Cảnh xác định.

“Em đáp ứng.” Mừng như điên khó nói nên lời phủ lấy Mộc Linh Hạo, cũng giải thoát hắn khỏi bóng đêm.

“Ta nhận tình yêu của cha, không cự tuyệt, không trốn tránh, nhưng ta không yêu cha, chỉ là cho cha một cơ hội.” Cảnh thẳng thắn nói với Mộc Linh Hạo.

“Đủ rồi, vậy là đủ rồi. Ta sẽ dạy em, ta sẽ cố gắng khiến em yêu ta, giờ là đủ rồi.” Nhịn không được khẽ ôm Cảnh vào lòng, quả thật vậy là đủ rồi, như Cảnh đã nói, năm tháng của bọn họ quá dài, tương

lai ngày sau, hắn sẽ dạy Cảnh hiểu, giờ vậy là được.

Trước giờ khắc này, trái tim hắn tuy kiên định, luôn tự nhủ với mình Cảnh nhất định là của hắn, hắn là đối *** duy nhất của Cảnh, Cảnh là thuộc về hắn, nhưng hắn vẫn thấp thỏm, Cảnh quá mạnh mẽ, quá đạm mạc, cho dù đã thành đồng bạn, đã tiếp cận, hắn vẫn không bắt được Cảnh, bất an chảy xuôi dưới đáy lòng, hắn sợ sự quyết tuyệt của Cảnh, nên không dám để Cảnh biết, tính toán, bày ra, ai có thể rõ, hắn kỳ thực không hề có nắm chắc, hắn sợ hãi, nên hắn mới tính toán nhiều như vậy. Giờ có được lời hứa của Cảnh, cho dù không phải yêu, nhưng đối với trái tim thấp thỏm bất an của hắn mà nói, là đủ rồi.

Cảnh không cự tuyệt cái ôm của Mộc Linh Hạo, chỉ là tùy ý hắn. Và rồi y cảm giác được, một chất lỏng ấm áp rơi xuống vai. Đây là lệ? Mộc Linh Hạo trong ấn tượng của y là cường đại, cho dù gần nhất ôn nhu, y cũng biết bản tính của hắn là lãnh khốc. Y chưa từng ngờ rằng, Mộc Linh Hạo sẽ rơi lệ, vì y sao? Lệ, đọng ở vai, nóng quá. Cảnh không nói gì, phóng túng hắn.

Mộc Linh Hạo ôm lấy người âu yếm, thả lỏng nước mắt của mình, đây là lần đầu tiên hắn rơi lệ từ khi hiểu chuyện, hắn không thể dừng được. Giờ khắc này hắn thỏa mãn không thôi, là thỏa mãn xưa nay chưa từng có, là thỏa mãn quá khứ bất kể làm gì cũng không thể đạt được, cho dù trở thành quán quân trận đấu Mecha ở thành Saphir, trở thành nguyên soái Liên Bang, bị người xưng là mạnh nhất, cũng so kém cảm giác giờ khắc này, nó là ấm áp thư thái, thế giới giờ khắc này là tốt đẹp, hắn chưa từng may mắn sự tồn tại của mình như vậy. Chỉ là lời hứa của Cảnh, có thể khiến hắn vui vẻ nhường nào.

Mộc Linh Hạo và Cảnh bắt đầu cách ở chung mới từ năm này, hắn không còn thấp thỏm, cảm tình hy vọng xa vời rốt cục có chút hồi báo.

Năm mới, pháo hoa ngoài cửa sổ nở rộ, Nguyệt Cầu nghiền nát tỏa ra hào quang màu bạc theo sắc lam của Oresia soi sáng trời đêm, lịch sử Liên Bang Ốc Lam bước vào chương mới theo tiếng chuông vang lên, ngày này thủ tiêu lịch Liên Bang, lịch Vũ Trụ bắt đầu.

VR khai thông vào lúc 0 giờ, cách học tập mới, kết cấu sinh hoạt mới, tất cả đều là sự bắt đầu mới. Giờ khắc này, Liên Bang đại đa số người kích động vào VR, bước vào kế hoạch Mộc Linh Hạo thiết kế, một kế hoạch bản thân hắn không hề hứng thú. Bất kể ước nguyện ban đầu của Mộc Linh Hạo là gì, nhân loại mừng rỡ như điên. Bọn họ sẽ không biết, tâm tính Mộc Linh Hạo đã thay

đổi, kế hoạch không dừng, mà Liên Bang sẽ trở thành tế phẩm, tế phẩm để Mộc Linh Hạo lấy lòng Cảnh, chỉ vì khiến Cảnh không buồn chán, sự tồn tại của thế giới này là thế, nếu không thể làm Cảnh thoả mãn, hủy diệt là được, ngoại trừ Cảnh, không gì là quan trọng.

Thâm Uyên Chi Liêm