Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 17: THAM GIA

       

CHƯƠNG 17: THAM GIA

Lý Thiên Cách và Vệ Thiên Liệt cãi nhau náo nhiệt. Thấy cả hai không có dấu hiệu đình chỉ, Mộc Linh Hạo gõ mặt bàn, nháy mắt, phòng làm việc an tĩnh, Vệ Thiên Liệt không nói gì, Lý Thiên Cách bật người nhảy về vị trí cũ, ngoan ngoãn phê duyệt văn kiện.

Thời gian an tĩnh không duy trì được bao lâu. Cửa phòng làm việc bị thô bạo đá văng.

“Mộc Linh Hạo!” Kẻ xông vào thở hổn hển, “Đồ khốn này!” Người tới khí thế mười phần, hai tay hung hăng chụp lên bàn, chấn cho những thứ phía trên nhảy lên một cái. Anh có khuôn mặt bảy phần giống Âu Dương Ngạo, lại thiếu kiệt ngạo, hơn trầm ổn và trí tuệ nội liễm. Anh là Âu Dương Trạch, cha Âu Dương Ngạo, hạ nhậm gia chủ của Âu Dương gia.

“Vì sao để Ngạo vào Lão Nha?” Đó là đứa con duy nhất của anh, anh vốn không tán thành Ngạo làm Mechanic, thế nhưng đó là con đường Ngạo chọn anh không thể nói gì, chỉ có thể giao Ngạo cho bạn tốt Mộc Linh Hạo huấn luyện, Ngạo không khiến anh thất vọng, được bạn tốt thừa nhận, mà giờ con của anh đi Lão Nha, đó là chỗ cửu tử nhất sinh.

“Cậu không tin thằng bé?” Mộc Linh Hạo nhìn bạn tốt.

“Tin là một chuyện, thế nhưng… ai.” Anh làm cha, sao có thể không lo lắng.

“Một tháng sau, trận đấu Saphir, bọn họ sẽ tham dự.”

Nhìn bạn tốt, biết tính con mình, anh bất đắc dĩ: “Quên đi.” Anh tin Mộc Linh Hạo.

Sau đó, nộ sắc trên mặt biến mất, khôi phục cảm xúc ban đầu, khoé miệng kéo lên ý cười, khiến Lý Thiên Cách thì thầm một câu: “Hồ ly chết tiệt.” Ánh mắt không cẩn thận liếc thấy Cảnh ngồi cạnh, ánh sao đáy mắt bật loé, đây là Mộc Cảnh, quả thật không giống trước đây anh gặp.

Trước đây, anh gặp Mộc Cảnh vài lần, trong ấn tượng là một người trầm tĩnh, lại không ngờ có được thiên phú như vậy, thiên tài kỳ tích.

“Cảnh, đã lâu không gặp. Vừa vặn đều ở đây, tôi có vài chuyện cần nói với mọi người.” Âu Dương Trạch nói.

Buông sách xuống, Cảnh không nói gì. Mộc Linh Hạo đã lạnh lùng mở miệng: “Chuyện gì?”

“Lần trước không phải thảo luận vấn đề trận đấu Saphir lần này cậu không được dự thi sao. Nguyệt Cầu thu hồi đã đề nghị, bất quá bọn họ hy vọng cậu dẫn Cảnh tới thành Saphir. Nói muốn khen ngợi thành tựu của Cảnh, trao tặng vinh dự dân Nguyệt Cầu.” Là muốn hạ thủ ở thành Saphir.

“Không biết giáo huấn.” Hôm qua xông vào trang viên Chiến Thần là người của Nguyệt Cầu, muốn trực tiếp hạ thủ với Cảnh sao.

“Ta sẽ đi.” Cảnh đáp khiến mọi ánh mắt chuyển về phía y. Trò chơi cần nhiều người mới có thú.

Mộc Linh Hạo nguy hiểm nheo mắt lại, “Vậy thì đi.” Hắn có tự tin bảo vệ được y.

“Hai người.” Thật là một đôi cha con bốc đồng, anh là người dẫn đội lần này được không, một Mộc Linh Hạo thì thôi, giá trị vũ lực, không cần lo lắng, thế nhưng tay trói gà không chặt như Cảnh, xem ra anh phải đau đầu an bài thế nào, cần đi xin thêm nhân viên bảo vệ, chỉ dựa vào Thiên Liệt khẳng định không ổn. Âu Dương Trạch phiền não. Lý Thiên Cách thầm hớn hở, anh rất thích nhìn hồ ly phiền não, từ nhỏ đến lớn anh ăn thiệt của hồ ly bao nhiêu lần, huyết lệ sử a.

“Quên đi, còn chuyện này nữa.” Từ từ tính, “Trận đấu Mecha lần này phía chính phủ tham dự đều chọn dùng năng nguyên *** làm động lực, Mecha của cậu phải cải tạo lại, hội nghị cho rằng đây là cơ hội.” Mecha dùng năng nguyên tin có thể sử dụng uy lực càng mạnh, thứ nhất có thể thí nghiệm, thứ hai cũng có thể thị uy.

“Tính toán tốt. Cậu ra chủ ý.” Cái lũ ánh mắt thiển cận của hội nghị chỉ biết liều mạng hạn chế uy vọng của hắn, có phần mưu lược này chỉ có bạn tốt.

“Quá khen.” Có thể tính kế Mộc Linh Hạo là rất giỏi, từ nhỏ đến lớn anh không thành công bao nhiêu lần.

Người ở đây không ai chú ý, trong đôi mắt cúi đầu đọc sách của Cảnh lóe lên một tia u ám. Trận đấu Saphir lần này, rất khiến y chờ mong.

Một tháng qua rất nhanh. Một tháng này rất bình tĩnh, lực chú ý của mọi người đều đồ về phía trận đấu Saphir, bắt đầu từ ngày thông qua internet báo danh, nửa tháng sau trận đấu tổ chức, ngoại trừ Mecha phía chính phủ, vì đảm bảo tư ẩn cá nhân, cho phép nặc danh tham gia, nhưng khi nhận được vòng nguyệt quế phải đưa thân phận chứng minh, lấy đó phán đoán quyền sở hữu của thành Saphir.

Một tháng, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo xuất hiện trước mặt mọi người, cả hai đều thay đổi, có vẻ kiên trường hơn, khí chất không còn ngây ngô, dáng người cao ngất, khiến mọi người biết bọn họ đã mạnh hơn. Phụ trách dẫn đội Âu Dương Trạch nhìn Âu Dương Ngạo đứng giữa đoàn người, không khỏi vui mừng, đây là con của anh, kiêu ngạo của anh. Anh vỗ vai thằng bé: “Con trưởng thành rồi.”

Một tháng này, Mộc Linh Hạo và Mộc Cảnh vẫn bình tĩnh vô ba. Bất quá, Mộc Linh Hạo biết, một tháng này, ánh mắt hắn luôn không khỏi nhìn về phía Cảnh, cảm giác trong lòng ngày càng quái dị, mặt khác thì thôi, đôi mắt hiếu kỳ của người khác hắn có thể tự động

bỏ qua, nhưng ở sở nghiên cứu, đôi mắt sùng bái của nhân viên khiến hắn rất khó chịu, hắn không muốn bọn họ nhìn Cảnh như vậy, khi đối mặt với chuyên nghiệp, ánh mắt Cảnh nghiêm túc, nét mặt nhận chân, khiến hắn không tự chủ được muốn chạm vào, nhưng lúc chuẩn bị làm thế lại bị Cảnh né tránh, ánh mắt lãnh đạm và tư thái cự tuyệt khiến hắn thất lạc. Hắn rốt cuộc làm sao vậy?

Thâm Uyên Chi Liêm