Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 13: GIAO PHONG

       

CHƯƠNG 13: GIAO PHONG

Y lẳng lặng ngồi đó, ánh dương nghịch ngợm chiếu vào, lại nhu thuận không quấy rầy y, chơi đùa bên cạnh. Ly nước ngay tay, một tay cầm quân cờ tự đánh. Tóc đen đồ đen, trầm tĩnh an bình, cách tuyệt nhân thế.

Mọi người vào nhà hàng thấy hình ảnh như vậy, tốt đẹp khiến người ca ngợi, nhưng rất tịch mịch. Thiên tài cô độc, ấn tượng Cảnh để lại trong lòng nhân viên công tác phủ nguyên soái là thế.

Mà trong mắt người quen, lại khiến bọn họ đau lòng, cần phải thế nào mới gọi y tĩnh lặng nhường này, an tường nhìn thấu, trước đây bọn họ thật rất bỏ lơ y.

Mộc Linh Hạo phát giác, khi thấy Mộc Cảnh, lửa giận của hắn biến mất.

Hắn muốn lý giải đứa bé này. Nghĩ là làm. Hắn ngồi đối diện Mộc Cảnh.

“Chúng ta cần nói chuyện.”

“Làm một ván.” Cảnh không ngẩng đầu, đặt lại quân cờ.

“Được.”

Nhân viên công tác hình như phát hiện bọn họ không thích hợp, nhìn nhau, rời đi.

Mà bọn Mộc Lỗi, lại không, bọn họ muốn thừa dịp này hiểu rõ Cảnh, bù đắp cho y.

Bốn người, tuỳ tiện tìm một cái bàn, đối diện hai người chơi cờ, vị trí vừa vặn có thể nghe bọn họ tán gẫu. Nhân viên phục vụ đưa nước tới, cũng rời đi. Nhà hàng to như vậy chỉ còn mấy người.

Mộc Cảnh chấp hắc, Mộc Linh Hạo chấp bạch, cùng màu quần áo.

Mộc Linh Hạo đi trước, mở miệng, “Con có quan hệ với Thâm Uyên?”

“Cha thấy thế nào?” Mộc Cảnh đánh một nước, không chính diện trả lời.

Lý Thiên Cách dựng thẳng lỗ tai, anh rất quan tâm đáp án này.

“Con là Thâm Uyên.” Mộc Linh Hạo khẳng định, ăn một quân của Cảnh.

“Không sai.” Cảnh không để ý, tiếp tục bước kế.

Bính, Lý Thiên Cách ngã xuống, không thể nào, người anh truy đuổi năm năm ngay bên cạnh.

Thâm Uyên là Cảnh, những người khác bị dọa.

“Con rất thông minh.”

“Có lẽ.” Thông minh? Ta không thông minh, nếu không gặp được bọn họ ta vẫn là phế vật lãng phí tài nguyên, sống dưới bóng ma của cha.

“Tiết lộ năng nguyên *** là con làm.” Mộc Linh Hạo công kích sắc bén, lần thứ hai ăn một quân.

“VR là ta, hiệu trưởng, không phải.” Nhà hàng có truyền tin tức, y thấy. Không lưu ý quân bị ăn.

“Con biết hậu quả?” Mộc Linh Hạo không ngừng tiến công.

“Biết. Sự tham lam và dã tâm của nhân loại ta rất rõ.” Y thấy được nhiều lắm. Lại một quân bị ăn.

“Con đánh vỡ sự cân bằng.”

“Ta chỉ là thúc đẩy.”

Nghe hai người tán gẫu. Mộc Lỗi nhịn không được hỏi: “Anh ơi, anh biết không? Vậy sẽ có chiến tranh,

vì sao anh làm vậy? Hoà bình không tốt ư?” Âu Dương Ngạo cũng không tán thành nhìn Cảnh.

Vệ Thiên Liệt siết chặt nắm tay, đứa bé sao lại biến thành vậy, không hề giống Thuỷ Nhu.

Lý Thiên Cách trầm tư, vốn chỉ cho rằng y có chiến tích về mặt khoa học kỹ thuật, lại không ngờ về mặt tâm cơ y cũng không kém, Cảnh và Lỗi, giống sếp nhất thì ra là Cảnh, không phải thiên phú, mà là tính cách, lãnh cùng ngạo giấu tận trong xương. Lỗi và Cảnh chênh lệch quá lớn.

Cảnh ngẩng đầu nhìn Mộc Lỗi, đôi mắt đen thâm thuý tiến vào mắt cậu, trong nháy mắt ấy Mộc Lỗi nghĩ linh hồn mình đã bị nhìn thấu, rất nhanh, Mộc Lỗi quay đầu không dám nhìn Cảnh nữa.

“Tới phiên con.” Không hiểu bất mãn, hắn không thích cảnh Cảnh nhìn Lỗi, khi ấy đôi mắt Cảnh chỉ ánh ra một người, như ngày đó vậy.

Cảnh quay đầu, đánh thêm một nước.

“Ê, anh chưa trả lời.” Âu Dương Ngạo bênh vực.

“Hoà bình? Thế giới này có thứ như vậy sao, một từ buồn cười như chính nghĩa.” Cảnh bâng quơ đáp. Ăn một quân của Mộc Linh Hạo.

“Đủ rồi. Cảnh, đừng hận đời như vậy. Chú trước đây quan tâm cháu quá ít, chú sẽ bù đắp, chú xin cháu, đừng như vậy nữa.” Như vậy không giống…

“Không giống mẹ, đúng không.” Cảnh tiếp lời, khiến Vệ Thiên Liệt kinh hoảng.

“Không phải, chú…” Vệ Thiên Liệt muốn biện giải.

“Chú đang nhìn ai trên người ta. Ta không phải vật thay thế.” Cảnh không để ý đáp. Đã không tất lưu ý.

Vệ Thiên Liệt không nói gì. Những người khác lại hiểu.

“Con ghét thế giới này ư?” Mộc Linh Hạo hỏi, nhìn quá rõ sẽ rất thống khổ.

“Không.” Vì sao ghét, thế giới này không quan trọng.

“Chỉ là không quan tâm.” Mộc Linh Hạo nói.

“Không phải giống cha sao.” Cảnh không nhượng bộ. Người đàn ông này cũng không phải không quan tâm?

“Xác thực, giống ta.” Lần đầu tiên, hắn có cảm giác huyết mạch truyền thừa, một đứa bé giống hắn đến vậy, đáy lòng hắn có kiêu ngạo, đây là cảm giác làm cha.

Sắc mặt Mộc Lỗi trắng bệch, cha thừa nhận anh, vậy con đâu, con cũng là con của cha, vì sao không nhìn con.

Nhìn sắc mặt bạn tốt, Âu Dương Ngạo không đành lòng, lại không biết nói gì.

Bốn người ngồi bên cạnh nhìn hai người giao phong, đây là trận quyết đấu của hai vị vương giả, một người đứng trên đỉnh lực lượng, quân lâm thiên hạ, một người đạt được thành tích ngạo thế về mặt khoa học kỹ thuật, thiên tài hơn người.

Thâm Uyên Chi Liêm