Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 115: KẾT CỤC

       

CHƯƠNG 115: KẾT CỤC

Thấy Mộc Linh Hạo sững sờ, Cảnh kéo lấy bàn tay khựng lại trên mặt mình, đặt vào hồng ấn, “Cha, thích món quà này sao?”

Mộc Linh Hạo khó có thể tin ôn độ trên tay, tim đập, không phải mộng? Đây là thật.

Cảnh Nhi quả thật nói yêu ta? Rồi nghe Cảnh hỏi. Món quà? Chết tiệt, đây là món quà hắn muốn nhất.

Cái gì yêu cầu không thể nhúc nhích, đều bị Mộc Linh Hạo đá văng, hắn giờ đây chỉ muốn thương yêu người khiến hắn điên cuồng này một phen.

Xoay người, đặt Cảnh dưới thân, không có ôn nhu, chỉ có cuồng loạn, kể ra tâm tình hiện tại kích động nhường nào, vui sướng, hạnh phúc gọi hắn không biết làm sao, nguyện vọng lâu dài trước nay rốt cục được thực hiện, ngoại trừ làm vậy hắn không biết nên biểu đạt thế nào.

“Cảnh Nhi, ta yêu em, ta yêu em.” Mộc Linh Hạo tách khỏi môi Cảnh, điên cuồng thì thầm bên tai, tay không ngừng lại, chạy trên người Cảnh.

“Cha, thích món quà này sao?” Cảnh ngăn lại hành động làm càn của Mộc Linh Hạo, hỏi.

“Đây là món quà tốt nhất ta nhận được.” Cố gắng đè xuống suy nghĩ sôi trào, nhưng giọng nói vẫn mang theo âm rung, hắn rốt cục chiếm được, quả thực không thể tin, nghĩ vậy, lệ từ khóe mắt rơi xuống.

“Vì sao rơi lệ?” Cảnh không rõ nhìn giọt lệ ở khóe mắt Mộc Linh Hạo, lòng thoáng siết chặt, đây là đau lòng ư? Cảnh cảm nhận được cảm giác mới lạ, cảm giác đau lòng.

“Ta rất vui, Cảnh Nhi, ta rốt cục được đến tình yêu của em.” Mộc Linh Hạo nhìn thật sâu vào người mình điên cuồng ái luyến.

“Ta yêu cha.” Cảnh nghiêm túc nói.

“Ta cũng yêu em.” Mộc Linh Hạo cười rất hạnh phúc, thỏa mãn nhìn người mình yêu.

“Cha, đối với việc dùng tính mạng tính kế ta, trừng phạt chân chính của ta là, không cho cha biết vào thời khắc chứng minh xuất hiện.” Cảnh nói ra trừng phạt chân chính dành cho Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo ngạc nhiên nhìn Cảnh, rồi đã hiểu, không sai đây mới là trừng phạt đáng sợ nhất, đây là thứ hắn muốn mới có thể tính kế, đáng tiếc hắn không thể lập tức biết kết quả. Kế tiếp các trừng phạt của Cảnh Nhi làm hắn vô lực tự hỏi, thứ hắn muốn nhất, đã chiếm được, bản thân hắn lại không hề hay biết, trái tim không thôi thấp thỏm tục, nhận trừng phạt của Cảnh Nhi, mà lòng thầm khủng hoảng về mình, về bị buông tha, không lúc nào là không quanh quẩn, lo lắng kế tiếp có thể là vứt bỏ không, sợ hãi. Còn có, Cảnh Nhi có được chứng minh đối *** hắn nên là người đầu tiên chứng kiến đồng thời biết được, nhưng hắn sai mất một khắc này, không thể không nói đây là trừng phạt tàn nhẫn.

“Cảnh Nhi, thật tàn nhẫn. Bất quá, giờ biết cũng không muộn.” Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ nói, rồi cúi đầu, tiếp tục chế tạo vết tích trên người Cảnh, chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn là được, lúc nào biết cũng không quan trọng, quan trọng là Cảnh Nhi yêu hắn, cái giá lấy tính mạng làm lợi thế tính kế Cảnh Nhi hắn đã nhận được, từ nay về sau, tuyệt đối không xuất hiện tình huống này nữa. “Cảnh Nhi, em phải bồi thường ta đấy.” Mộc Linh Hạo mặt dày nói, ngậm vành tai Cảnh, mập mờ.

“Bồi thường?” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo hỏi.

“Phải, bồi thường không để ta biết em yêu ta.” Mộc Linh Hạo nói.

“Đó là trừng phạt cha làm sai.” Cảnh sửa đúng,

“Mặc kệ, ta muốn bồi thường.” Mộc Linh Hạo rất vô lại, hắn đã đạt được tình yêu của Cảnh, vậy giở trò chơi xấu đều có thể.

Cảnh không nói gì thêm, Mộc Linh Hạo cho rằng Cảnh cam chịu, làm càn di động trên người Cảnh, môi dời xuống, xương quai xanh, ngực, đặc biệt là hồng ấn chứng minh đối ***, vẻ mặt thỏa mãn liếm mút, miêu tả, đây là chứng minh Cảnh Nhi yêu hắn.

Mà khi Mộc Linh Hạo không để ý, Cảnh bỏ một thứ vào miệng.

Bàn tay Mộc Linh Hạo đặt trên yếu hại của Cảnh, ngẩng đầu, đòi lấy nụ hôn. Sau đó một vật thể hình tròn từ miệng Cảnh độ vào miệng hắn, lập tức hòa tan.

Phát hiện không đúng Mộc Linh Hạo một tay chống giường, nhìn Cảnh dưới thân.

“Đây là gì?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Thuốc Khiêm đặc chế.” Cảnh trả lời. Đây là thuốc Khiêm chế tác đặc biệt cho bọn Mộc Linh Hạo, để bọn họ có một giáo huấn khắc sâu, để bọn họ biết có vài người là không thể tính kế. “Trừng phạt thứ ba dành cho cha.”

“Có tác dụng gì?” Tác dụng thuốc chưa phát huy, nhưng dự cảm của Mộc Linh Hạo ngày càng không tốt.

“Cha lập tức sẽ biết.” Bước cuối cùng hoàn thành, cha, ngoan ngoãn hưởng thụ đi.

Thuốc đã bắt đầu phát tác, hoả nhiệt sưng lên của Mộc Linh Hạo, cấp tốc lui xuống, nhưng dục niệm trong lòng không giảm. Mộc Linh Hạo lập tức biết thuốc này có tác dụng gì, mà Cảnh cũng cho ra đáp án.

“Trước khi tác dụng của thuốc biến mất, cha, cha sẽ không được.” Cảnh công bố đáp án.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo rên lên, chết tiệt, đây là trừng phạt gì.

“Đây là trừng phạt mọi người tính kế chúng ta, cha.” Cảnh nghiêm túc trả lời.

“Có thể đổi cái khác không? Tỷ như, Cảnh Nhi ôm ta.” Mộc Linh Hạo cò kè mặc cả, đánh tính toán nhỏ nhặt.

“Không được, Đế nói, đây là trừng phạt tốt nhất dành cho mọi người.” Để cái tên không lúc nào là không động dục kia yên tĩnh tí, đây là lời Clovis. Khiêm là, làm vậy, hẳn sẽ có giáo huấn khắc sâu.

“Cần bao lâu?” Mộc Linh Hạo gian nan hỏi, đủ ác, không hổ là lãnh đạo của Vô Xá, cách ly Cảnh và bọn họ là chính xác. Ngẫm lại còn có mấy tên tao ngộ như hắn, Mộc Linh Hạo thầm cân đối. Trừng phạt này, chỉ có thể nhận, hy vọng thời gian ngắn chút.

“Không lâu lắm.” Cảnh không rõ.

“Cụ thể là bao lâu?” Mộc Linh Hạo kiên trì đáp án, bất quá hắn có dự cảm, nhất định không phải hắn hy vọng.

Cảnh nói ra thời gian, khiến lý trí Mộc Linh Hạo tan vỡ, “Cảnh Nhi, thuốc giải.” Mộc Linh Hạo lớn tiếng quát.

Cảnh chưa bao giờ là người ăn bộ này, rõ ràng nói, “Không có.” Làn điệu đổi thành lãnh đạm, cha, đừng tưởng rằng ta yêu cha, là có thể ra lệnh cho ta. “Cha, ta yêu cha, lại không có nghĩa ta sẽ nghe lời cha.” Cảnh lạnh lùng cảnh cáo.

Mộc Linh Hạo phát hiện làn điệu Cảnh, phục hồi *** thần, chết tiệt, sao hắn lại quên nữa, hắn không được quát Cảnh Nhi, cho rằng Cảnh Nhi yêu hắn đã muốn làm gì thì làm, sao hắn lại quên chứ, Cảnh Nhi vô tình nhường nào. “Xin lỗi, Cảnh Nhi, chỉ là trừng phạt này của em quá dài,” Gì không tốt, dùng trừng phạt này.

“Cha, ta yêu cha, nhưng với ta mà nói quan trọng nhất vẫn là bản thân, còn có bọn Đế, vị trí của cha ở sau bọn họ, nếu cha không yêu ta, phản bội ta, vậy ta nhất định tự tay giết cha.” Cảnh nói cho Mộc Linh Hạo biết điểm mấu chốt xác thực của y, yêu hắn không sai, nhưng hắn không phải quan trọng nhất.

“Ta biết, Cảnh Nhi. Ta tuyệt đối không phản bội em. Lấy tên ta thề.” Mộc Linh Hạo chấp tay Cảnh, như tuyên thệ vậy. Thế là được, không phải quan trọng nhất trong lòng Cảnh Nhi cũng được, vì cả đời hắn cũng không thể vượt qua vị trí của Vô Xá trong lòng Cảnh Nhi, nghe kể về quá khứ của Cảnh Nhi, hắn chỉ biết, Vô Xá là quan trọng nhất trong lòng Cảnh Nhi, mà hắn là một thành viên trong đó, đủ rồi. Chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn, là đủ rồi, nhiều hơn nữa, không thể cưỡng cầu, đây cũng là điểm mấu chốt của hắn, chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn, hắn có thể chịu được. Nhưng ngoại trừ Vô Xá, ai cũng không cho phép quan trọng hơn hắn, nếu người này xuất hiện, phải chết.

“Cảnh Nhi, thật không có thuốc giải?” Mộc Linh Hạo hỏi lại.

“Không có.” Cảnh khẳng định đáp, Khiêm căn bản không làm thuốc giải, không cần thuốc giải.

Mộc Linh Hạo ác ý cọ xát yếu hại của Cảnh, “Em không muốn sao?”

“Ta muốn cha cũng cho không được.” Cảnh trả lời, nhắm mắt lại,

“Ngủ ngon.” Nói với Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo có dục niệm bức thiết, nhưng vũ khí của hắn không nguyện ý ra khỏi vỏ, hắn thật sự phải sống cuộc sống này ư? Khó khăn lắm mới chiếm được trái tim người mình yêu, lại không thể ăn, lòng bốc lên tình cảm nóng rực, rồi không thể phát tiết. Quả thực là cực kỳ tàn ác, từ Thiên Đường hạnh phúc ngã vào Địa Ngục thâm uyên.

Nhìn Cảnh đã nhắm mắt, Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ thối lui, ngủ bên Cảnh, ôm eo y, xem ra chỉ có thể làm vậy, ai, còn thảm hơn hai lần trước, nhìn được, sờ được, mà ăn không được, hơn nữa là ăn không xong. Tuyệt đối không tính kế Cảnh Nhi nữa, kinh nghiệm như vậy một lần là đủ.

Sau đó trong khoảng thời gian tác dụng thuốc phát huy Mộc Linh Hạo tiếp tục lạnh mặt, chế tạo lãnh khí, chờ cực hình kết thúc, hắn đã dự định khi tác dụng biến mất, sẽ cùng Cảnh Nhi làm đủ, cho nên hắn không rời khỏi Cảnh, chỉ chờ một khắc ấy.

Rốt cục, Mộc Linh Hạo chờ được ngày đó, một khắc cảm giác tác dụng thuốc biến mất, Mộc Linh Hạo lập tức kéo Cảnh về phòng ngủ, đẩy người lên giường, xoay người mà tới, thô lỗ cởi xuống đồ Cảnh, như một con dã thú gặm cắn từng tấc một.

Cảnh nhìn hành vi của Mộc Linh Hạo, không phản đối, cũng đủ rồi.

“Cảnh nhi, ta yêu em.” Khi vào cơ thể Cảnh, Mộc Linh Hạo thì thầm bên tai.

“A, ta cũng yêu cha.” Cảnh đáp lại, khiến Mộc Linh Hạo càng thêm điên cuồng luật động.

Hậu quả là, lấy thực lực như Cảnh, cũng không thẳng nổi thắt lưng, nhờ thuốc của Khiêm duy trì, mới khôi phục bình thường. Để Mộc Linh Hạo một lần nữa chứng kiến được trình độ chế thuốc cao siêu của Vô Xá y sư Thượng Quan Khiêm, đánh tính toán, xem ra sau này có thể làm vài lần với Cảnh Nhi, tìm Thượng Quan Khiêm hỏi chút thuốc là được, nhìn, Cảnh Nhi khôi phục nhanh cỡ nào.

Mà Cảnh lại nghĩ, có nên tìm Khiêm hỏi chút thuốc không, như Clovis nói vậy, Mộc Linh Hạo cần yên tĩnh tí.

Kết thúc như chuyện cổ tích, từ đó về sau, Vô Xá Thâm Uyên Chi Liêm Mộc Cảnh và đối *** Mộc Linh Hạo, sống những ngày hạnh phúc vui vẻ.

Đương nhiên, vẫn có vài khúc chiết nho nhỏ.

Thâm Uyên Chi Liêm