Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 107: MỤC TIÊU

       

CHƯƠNG 107: MỤC TIÊU

Chỉnh sửa số liệu xong, Cảnh ngẩng đầu, giãn người, nhìn giờ, đã là ngày thứ hai. Về phòng, không ai, thoáng nhíu mày, Mộc Linh Hạo vẫn chưa về. Đã mấy ngày rồi, không có tin tức gì, lấy thực lực của hắn hẳn là ổn đi? Quên bẵng cảm giác trong lòng, vào bể. Đứng dậy, kéo khăn tắm, chuẩn bị mặc đồ, phát hiện mình

lại quên, Mộc Linh Hạo đã đi rồi, quần áo của y không để đây. Bắn nhẹ mái tóc, làm khô, rồi ra ngoài, tìm một bộ đồ, rời phòng.

Người hầu đã chờ ở cửa.

“Chủ thượng, ngài dùng bữa sáng sao?” Người hầu ở cửa thấy Cảnh đi ra hỏi.

“Ừ.” Cảnh đáp một tiếng.

Khi Mộc Linh Hạo ở đây, người hầu chưa từng hỏi, vì hắn sẽ an bài, mà với người hầu, y ăn hay không không quan trọng, nhưng Mộc Linh Hạo thì không, chỉ cần y không ăn, hắn sẽ bắt y ăn, dùng mọi thủ đoạn, nhiều năm như vậy, dưới sự giám thị của Mộc Linh Hạo, y không bỏ ăn như trước, nhưng khi Mộc Linh Hạo đi vắng, y sẽ quên. Mộc Linh Hạo có mặt, luôn tính sáng trưa tối ngày ba bữa, không sót bữa nào, làm thí nghiệm thì lôi y ra. Lần trước hắn rời đi một thời gian, còn có thể dặn Raphael nhắc nhở y ăn cơm nghỉ ngơi. Mà lần này, Mộc Linh Hạo không có dấu hiệu gì, Raphael cũng không nhận được mệnh lệnh, mấy ngày nay y không để ý tới, chờ bận xong, phát hiện đã lố giờ.

Im lặng ăn, vô ý thức nhìn vị trí Mộc Linh Hạo thường ngồi, không ai cả. Nhíu, lại là vậy, không thấy Mộc Linh Hạo, lòng sẽ có cảm giác vắng vẻ, đặc biệt những nơi rộng rãi, rất rõ ràng. Trước đây y chưa từng có cảm giác này. Không riêng là vậy, ngồi trên sô-pha, thói quen dựa vào sau, lại chỉ có thể thuận thế nằm xuống, ngủ cũng ngủ không được, minh tưởng một đêm nghĩ vì sao Mộc Linh Hạo chưa về, mở mắt muốn thấy khuôn mặt tươi cười quen thuộc kia, nhưng không có.

Kết thúc bữa sáng, buông bộ đồ ăn, cầm khăn ướt ấm áp người hầu dâng lên lau khóe miệng, đứng dậy. Một khắc sau cánh tay thình lình bị đau. Chỉ là nháy mắt, đã qua rất nhanh. Không cần ai nói, Cảnh cũng biết, Mộc Linh Hạo bị thương, đây là pháp tắc cảnh cáo. Không phải y làm, vậy là kẻ khác? Ai? Kẻ nào có thực lực thương tổn Mộc Linh Hạo?

“Chủ thượng.” Hầu hạ Cảnh dùng cơm lại phát hiện sắc mặt Cảnh rất khó coi, người hầu lo lắng hỏi.

“Raphael.” Không nhìn người hầu, phất tay cho bọn họ lui, Cảnh gọi Raphael.

“Chủ nhân.” Raphael lập tức xuất hiện.

“Liên hệ bọn Đế.” Ép trái tim mình bình tĩnh lại, một khắc nghĩ tới Mộc Linh Hạo bị thương, y lo lắng, hơn nữa hoảng loạn, ý nghĩ nháy mắt đông cứng, dưới tình huống này, y không thể làm ra phán đoán chính xác gì, y cần người giúp đỡ. Chính mình của y chưa biến mất, nói cách khác Mộc Linh Hạo còn sống, y cần phải làm là điều tra rõ mọi chuyện? Có kẻ động thủ với Mộc Linh Hạo, đây là khiêu khích Vô Xá, Vô Xá sẽ không thờ ơ, những kẻ làm càn này, chờ Vô Xá trả thù đi.

Rất nhanh, hình ảnh của Đế, Khiêm và Clovis xuất hiện, song song chú ý tới sắc mặt không tốt của Cảnh.

“Sao vậy?” Khiêm quan tâm hỏi.

“Phản phệ, cha bị thương.” Cảnh ngắn gọn đáp.

“Bị kẻ khác tổn thương?” Clovis cau mày hỏi.

Cảnh gật đầu.

“Khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì?” Đế hỏi.

“Không lâu trước có kẻ thấy binh khí ta chế tạo cho cha, đuổi tới vị diện, bị ta giết.” Đây là duy nhất Cảnh có thể nghĩ ra, có năng lực thương tổn Mộc Linh Hạo, tuyệt đối không phải vị diện này, hẳn là vị diện khác.

“Mộc Linh Hạo đi vị diện khác?” Clovis hỏi.

“Phải, nguyên nhân ta không hỏi, bất quá thường đi sở giao dịch.” Cảnh trả lời.

Ba người khác trầm mặc, mấy tên kia cũng thường đi sở giao dịch, bọn họ cũng không hỏi. Mấy tên kia không có tin tức gì, hơn nữa đã lâu không về, xem ra là cùng nhau.

“Đi sở giao dịch.” Đế trực tiếp ra lệnh, xem ra vấn đề ở sở giao dịch. Rốt cuộc là ai đánh chủ ý bọn họ, lấy thực lực Tôn Hoàng không nên gặp nguy hiểm, nhưng giờ Mộc Linh Hạo bị thương, có thể khiến Mộc Linh Hạo bị thương hẳn không yếu, kẻ như vậy ở vị diện không nhiều lắm.

Khiêm và Clovis không có dị nghị gì, bọn họ nghe Cảnh trả lời, nhớ tới Quân Hành Tuyệt và Istolil. Elinahl gần nhất chạy đi sở giao dịch, giờ cũng không có tin tức, vậy có phải đã gặp được gì như Mộc Linh Hạo.

Vị diện sở giao dịch

Thấy Vô Xá xuất hiện ở đại sảnh, cả sở giao dịch nháy mắt yên tĩnh. Này, này, sao Vô Xá lại xuất hiện, bọn họ tới để làm chi, hủy diệt vị diện hay giao dịch? Rồi khẩn trương hồi báo với cấp trên, Vô Xá tới, mục đích không rõ, vì ngừa vạn nhất, cẩn thận đề phòng. Người nhận được tin, vội dừng lại hành động chuyển vận vật tư về phía vị diện, tất cả thương khố chuẩn bị dời đi, mỗi người kéo căng thần kinh, sẵn sàng trốn chết. Sở giao dịch mở ra đề phòng cấp một, khẩn trương hơn cả lần trước bị người dùng thần thức quét ngang. Có tân nhân mới tới vị diện sở giao dịch không lâu, không rõ nhìn bầu không khí khẩn trương và công tác phòng bị xung quanh. Người tốt bụng nhắc nhở, chuẩn bị sẵn sàng đi, cũng chỉ là vậy, rồi tiếp tục công tác của mình. Chốc lát sau, ngoại trừ nhân viên thương hội sống ở vị diện sở giao dịch, tân nhân và tạp vụ dịch, còn lại đều rời đi.

Uy danh hiển hách của Vô Xá từ đó có thể thấy.

Vô Xá không quan tâm phản ứng của bọn họ, tách ra thu thập tình báo. Tuy kẻ bị hỏi âm thầm run rẩy, lại cẩn thận trả lời, không dám có giữ lại, cả dây mơ rễ má cũng không dám quên.

Rất nhanh, Vô Xá thu thập xong thứ mình cần.

“Thủ Hộ?” Đế nghe cái tên này cau mày.

“Phải, thương hội giao tiếp với ta nói bọn họ thành lập một tổ chức tên là Thủ Hộ, phát triển không sai.” Clovis khẳng định. “Mấy ngày trước, người của cục quản lý vị diện cũng hỏi, hơn nữa tìm tới bọn họ.”

“Cục quản lý vị diện.” Cảnh nhớ tới tử địch đã từng.

“Những kẻ đó không phải đã bị diệt?” Khiêm cũng nhớ tới một cái tên không thích.

“Còn sót vài người, thành lập lại.” Clovis nghĩ, thật là ương ngạnh, không bị tiêu diệt sạch sẽ, còn tìm tới cửa.

“Vũ khí Cảnh cho Mộc Linh Hạo hẳn bị người của cục quản lý thấy, người của cục quản lý cho rằng bọn họ có quan hệ với chúng ta, thế nên…” Đế phân tích, thế nên cái gì, Đế chưa nói, nhưng mọi người đã hiểu. Kẻ có động cơ thương tổn Mộc Linh Hạo nhất chỉ có lũ ruồi chính nghĩa lấy giữ gìn vị diện làm nhiệm vụ này, hơn nữa lũ ruồi này làm việc xưa nay không từ thủ đoạn.

“Một lũ không giáo huấn.” Khuôn mặt hoàn mỹ của Clovis lộ ra ý cười trào phúng.

“Bất quá thực lực mạnh hơn không ít.” Thượng Quan Khiêm cười đến ôn hòa, có thể tổn thương Mộc Linh Hạo, thực lực cục quản lý hẳn là mạnh hơn.

“Xem ra lần này có thể nghiêm túc chơi rồi.” Đế cười nguy hiểm, dám chọc Vô Xá, bất kể thế nào đều phải trả giá, cái trả này chỉ có thể là máu.

Cảnh không nhiều lời, nhưng khuôn mặt bình tĩnh biến thành băng lãnh, nếu người Ốc Lam ở đây, nhất định có thể biết biểu tình hiện tại của Cảnh còn lạnh hơn cả Mộc Linh Hạo.

“Vậy, nhiệm vụ mới.” Đế cười ra lệnh.

Cảnh, Khiêm và Clovis nghiêm túc nghe.

“Clovis, xem có ai biết tình huống hiện tại của cục quản lý không.” Đế đầu tiên ra lệnh.

“Được.” Clovis lĩnh mệnh, đi tìm một số người biết tình báo chuẩn xác.

“Khiêm, vì ngừa vạn nhất, chuẩn bị thuốc.” Đối với công tác bảo vệ đồng bạn, Đế tuyệt không qua loa.

“Được.” Khiêm vui vẻ lĩnh mệnh.

“Cảnh, ta cho phép ngươi thông qua vũ khí chế tạo tra tìm vị trí của Mộc Linh Hạo.” Đế lần thứ hai ra lệnh.

Cảnh gật đầu, lập tức tra tìm. Trên vũ khí của Vô Xá đều có trang bị cảm ứng đặc biệt, không đến vạn bất đắc dĩ tuyệt đối không mở, chỉ khi đồng bạn gặp nguy hiểm mới có thể sử dụng, mở ra cần lệnh của Đế, nếu Đế vắng mặt, tình huống nguy cấp có thể cưỡng chế làm vậy, đương nhiên cần đồng bạn tự phán đoán, bất quá khi Đế có mặt bọn họ sẽ lấy mệnh lệnh của Đế làm nguyên tắc đầu tiên, thành viên Vô Xá, nghiêm ngặt tuân thủ chuẩn tắc mình đặt ra.

Hiệu suất của Vô Xá rất nhanh, Cảnh đã tìm được vị trí hiện tại của Mộc Linh Hạo, Clovis không lâu sau cũng về, báo ra tin nhận được, Khiêm chia thuốc, giao cho mọi người.

“Động tác của cục quản lý vị diện lớn thật.” Clovis ca ngợi, động viên nhiều người như vậy, chỗ Clovis lấy tin cực kỳ chuẩn xác, cả cục quản lý vị diện tìm ai mai phục cũng biết.

“Chỉ bằng mấy kẻ này, không phải là đối thủ của chúng ta.” Đế nhìn tư liệu của Clovis nói.

“Phải cẩn thận kẻ khiến Mộc Linh Hạo bị thương.” Khiêm nói.

Cảnh siết chặt nắm tay, rất nhanh buông ra.

“Không quản thế nào, chuyện chúng ta muốn làm không ai ngăn được, Khiêm, Cảnh, Clovis, lúc này nhiệm vụ của Vô Xá là giết sạch mấy kẻ này, tìm được bọn họ.” Đế ra lệnh, Tôn Hoàng, thực lực của ngươi kém vậy sao?

“Hừ, bị kẻ như vậy bắt lấy, bọn họ thật vô dụng.” Clovis hung ác nói, bỏ qua lo lắng trong lòng.

“Phải.” Khiêm tán thành. Không để cảm giác hiện lên mặt.

Cảnh lạnh lùng không đáp lại, chỉ là tản ra khí áp nguy hiểm.

“Ngăn trên đường chúng ta đi đều là tội không thể tha, cho nên giết không tha. Người phương nào có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.”

Đế ngạo nghễ nói ra tuyên ngôn, mang theo Vô Xá tiến về phía mục tiêu, báo trước huyết *** giết chóc bắt đầu.

Vô Xá sau nhiều năm yên lặng, bắt đầu hoạt động, mục tiêu là cục quản lý vị diện.

Thâm Uyên Chi Liêm