Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 104: KẺ XÂM NHẬP

       

CHƯƠNG 104: KẺ XÂM NHẬP

Mộc Linh Hạo lạnh lùng nhìn kẻ xâm nhập, không nói một lời.

“Ta không muốn nói nhảm,” Kẻ xâm nhập có một tướng mạo rất tốt, đáng tiếc bộ mặt hất cao, toả ra khí chất ngạo mạn chọc người chán ghét, nói thẳng, “Ngươi và Vô Xá có quan hệ gì?”

Mộc Linh Hạo không lên tiếng, tìm Vô Xá? Là kẻ thù sao?

Cảnh ở hạm kiều nghe được, là liên quan tới Vô Xá. Trên người tỉa ra khí tức hắc ám, thâm trầm nặng nề. Gọi người ở hạm kiều khó chịu chống đỡ, cũng khiến bọn họ vô lực nghe thấy tình huống của kẻ xâm nhập và Mộc Linh Hạo, tất cả lực chú ý đều dùng để chống đỡ uy áp hắc ám, cảm giác nồng hậu hơn bất kỳ lần nào, đây mới là uy áp chân chính của Cảnh sao?

“Khi thấy ngươi lấy ra cây thương kia, ta chỉ biết ngươi có quan hệ với người của Vô Xá.” Kẻ xâm nhập tự cố mà nói, “Tất cả binh khí vũ trụ ta đều biết, mà có ký hiệu, chỉ có binh khí của Vô Xá Thâm Uyên Chi Liêm.”

Tìm Cảnh. Sắc mặt Mộc Linh Hạo lạnh hơn, khí thế Cảnh càng lớn, mọi người sắp té xỉu.

“Ta không có địch ý với Vô Xá, chỉ muốn tìm Thâm Uyên Chi Liêm chế tạo binh khí cho ta.” Kẻ xâm nhập nói thẳng mục đích.

“Người chế tạo binh khí tốt vũ trụ có rất nhiều.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói.

“Là rất nhiều, bất quá ta ưu ái nhất là binh khí của Thâm Uyên Chi Liêm. Thâm Uyên Chi Liêm là binh khí sư số một vũ trụ, mỗi một binh khí y chế tạo đều là kiệt tác, đáng tiếc rất ít, ta từng thấy người của Vô Xá dùng binh khí Thâm Uyên Chi Liêm chế tạo để đối chiến, khi ấy ta đã nghĩ, ta nhất định phải tìm Thâm Uyên Chi Liêm chế tạo cho ta một cái.” Trong mắt kẻ xâm nhập có cuồng nhiệt.

Muốn Cảnh Nhi chế tạo binh khí cho kẻ này, không có khả năng.

“Ta chỉ chế tạo binh khí cho đồng bạn.” Chất giọng nhàn nhạt, bóng của Cảnh xuất hiện bên Mộc Linh Hạo, tản ra hắc ám trầm lãnh nhìn kẻ xâm nhập.

“Chuyện của ta, ta tự giải quyết.” Cảnh nói.

“Ta đã biết.” Mộc Linh Hạo biết nếu hắn nhúng tay, Cảnh Nhi sẽ mất hứng, cho nên hắn rời khỏi, kẻ này thực lực không sai, bất quá vẫn kém bọn họ, thấy không rõ chênh lệch song phương, thật là một kẻ tự đại không biết lượng sức.

“Thật không ngờ ngươi lại ở vị diện này, Thâm Uyên Chi Liêm, chế tạo binh khí cho ta đi.” Kẻ xâm nhập ra vẻ ngươi tuyệt đối sẽ không cự tuyệt.

“Ta chỉ chế tạo binh khí cho đồng bạn.” Cảnh lặp lại.

“Vậy ta làm đồng bạn của ngươi là được.” Kẻ xâm nhập biểu tình tự ngạo, lấy thực lực của hắn Thâm Uyên Chi Liêm sẽ không cự tuyệt.

“Ngươi không xứng.” Làn điệu của Cảnh không phập phồng, có thực lực thì sao chứ, không được Đế tán thành y sẽ không thừa nhận. Còn có kiêu ngạo tự mãn như vậy rất đáng ghét, cho mình là mạnh nhất sao? Vô tri.

“Ngươi nói gì?” Sắc mặt kẻ xâm nhập trở nên xấu xí.

“Ngươi không xứng.” Cảnh lặp lại.

“Ta ở đâu không xứng.” Kẻ xâm nhập cao giọng quát.

“Toàn bộ.” Cảnh thành thực đáp. Thực lực không đủ, tính cách không ổn, tự ngạo tự đại, một thân thực lực căn bản không phải tu luyện, hẳn có kỳ ngộ gì, bỗng nhiên mạnh hơn, hơn nữa trước khi nhận được lực lượng là tiểu nhân vật, thậm chí không rõ bản chất của lực lượng, có thể sống quả thật là kỳ tích, kẻ này chưa từng gặp đối thủ sao?

“Nói vậy, ngươi sẽ không chế tạo binh khí cho ta.” Kẻ xâm nhập đột nhiên tỉnh táo lại.

“Phải.” Cảnh kiên quyết trả lời.

“Vậy dùng sức mạnh là được,” Kẻ xâm nhập nhe răng cười, sau đó công kích Cảnh.

Một trận chiến bắt đầu ở *** vực này. Người ở hạm kiều khôi phục, nhìn trận chiến đang tiến hành, mỗi một động tác đều có *** tước bị đánh vỡ, mỗi một ba động là một *** cầu bị hủy diệt, vùng *** vực này đã bị bọn họ phá hủy trong trận chiến. Tinh cầu mới bọn họ chơi đùa triệt để hóa thành bụi bậm dưới liêm đao của Cảnh.

Mọi người sợ hãi, đây là thực lực của Cảnh sao? Năm đó hủy diệt Nguyệt

Cầu không đáng kể tí nào? Trời, thế giới này sao lại có tồn tại như vậy, vốn tượng rằng bọn họ đã cũng đủ đánh giá cao, không ngờ vẫn là xem thường. Còn có kẻ bị Cảnh áp chế, cũng mạnh đến mức không thể ngó lơ, lực lượng siêu việt thế giới.

“Các con muốn có lực lượng như vậy sao?” Mộc Linh Hạo xuất hiện ở hạm kiều, ánh mắt lại nhìn trận chiến ngoài cửa sổ mạn tàu hỏi.

“Có thể ư?” Merck. Sartoria hỏi, lần đầu anh muốn có được lực lượng, lực lượng cường đại mỹ lệ, ngang dọc thế giới.

“Có thể, chỉ cần siêu việt cấp hai mươi, ta sẽ cho các con thấy được thế giới chân chính.” Làn điệu của hắn không có phập phồng. Ở đại vị diện hắn cần nhân thủ, mấy người này bồi dưỡng tốt sẽ là nhân tài không sai.

“Thế giới chân chính?” Arnole. Feinbird hỏi.

“Sau cấp hai mươi, các con có thể xuyên qua bích luỹ vị diện.” Mộc Linh Hạo tiếp tục. “Thế giới bên ngoài rất lớn.”

“Sếp Linh, đã đi qua sao?” Âu Dương Trạch hỏi.

“Đi qua.” Mộc Linh Hạo trả lời. Một thế giới trước đây căn bản không thể ngờ tới.

“Thế giới bên ngoài thế nào?” Wien. Sartoria.

“Không gặp qua con vĩnh viễn sẽ không biết.” Thế giới bên ngoài rất lớn, mà ở đây quá nhỏ.

“Cha, con sẽ cố gắng.” Mộc Lỗi nhìn cha mình, kiêu

ngạo và kiên định nói, cậu đã lạc hậu nhiều lắm, không thể không tăng tốc.

“Thầy, con cũng vậy.” Âu Dương Ngạo theo, thế giới rất lớn, cậu nhất định sẽ đi xem thế giới bên ngoài là thế nào.

“Thầy, con cũng đi.” Galle. Hogar kiên định.

Đây cũng là suy nghĩ của những người khác, thế giới bên ngoài sao? Bọn họ nhất định sẽ đi, vốn tưởng rằng sau khi thống nhất vũ trụ không còn việc gì để làm, không nghĩ tới sẽ có càng nhiều việc.

“Kẻ kia tới từ thế giới bên ngoài?” Cao Sát chỉ vào kẻ bị Cảnh áp chế.

“Một con kiến mà thôi.” Mộc Linh Hạo khinh thường.

“Kẻ như vậy rất nhiều?” Vệ Thiên Liệt căng thẳng hỏi.

“Yếu hơn hắn không ít, mạnh hơn hắn càng nhiều.” Mộc Linh Hạo trả lời, vị diện thực lực mạnh yếu đều có, có vài vị diện lực lượng khoa học kỹ thuật cường đại đến có thể xuyên qua vị diện, nhưng thực lực bản thân không tốt, có vài vị diện vốn có quan hệ với đại vị diện, nên biết sự tồn tại của nó, mấy người này thực lực cũng không tốt, còn có là bằng lực lượng xuyên qua, mấy người này thực lực không sai, bất quá người như vậy ở đại vị diện rất nhiều, người hầu của Cảnh Nhi có không ít, đủ để biết thực lực mạnh ở đại vị diện nhiều bao nhiêu.

Mọi người rùng mình, xem ra tiêu chuẩn của thế giới bên ngoài chênh lệch bọn họ rất nhiều.

“Sếp, thực lực của cậu và Cảnh là trình độ gì?” Lý Thiên Cách hỏi.

“Ta và Cảnh Nhi dù là ở đại vị diện cũng là cường giả cấp cao nhất,” Mộc Linh Hạo trả lời, sau đó mang theo ôn nhu nói, “Cảnh Nhi sở hữu xưng hào Thâm Uyên Chi Liêm, là tồn tại phá hủy vô số vị diện, bị người của các vị diện sợ hãi.” Khi hắn hỏi thăm tin tức Cảnh Nhi ở đại vị diện, từ sắc mặt sợ hãi của những người đó có thể biết Cảnh Nhi sở hữu uy danh thế nào.

Hủy diệt vô số vị diện? Nghe sao kinh khủng vậy. Sắc mặt mọi người trắng bệch.

“Nếu không phải đề nghị mấy năm trước, vị diện này chỉ sợ sớm đã bị Cảnh Nhi phá hủy.” Mộc Linh Hạo cười nói, khi đó Cảnh Nhi rất buồn, cho nên mới định kéo Ốc Lam và Nguyệt Cầu vào chiến tranh.

“Đề nghị gì?” Wien. Sartoria gian nan hỏi, ngẫm lại mấy năm trước khi cậu không biết, thế giới này suýt nữa hủy diệt cậu đã rét run.

“Cải tạo thế giới, triệt để nắm giữ vị diện này.” Mộc Linh Hạo nhớ tới kế hoạch vì tiếp cận Cảnh Nhi mà nghĩ ra. “Arnole, đừng để ta và Cảnh Nhi thất vọng, nếu đề nghị này thất bại, Cảnh Nhi sẽ không chút do dự phá hủy thế giới này. Vì Cảnh Nhi không cần thứ vô dụng, đề nghị năm đó cũng chỉ là nhiều một cái tiêu khiển.” Mộc Linh Hạo rét lạnh nói.

“Dạ, sư phụ, Arnole sẽ không để các vị thất vọng.” Arnole. Feinbird vội đảm bảo, cậu không muốn chết, sau khi biết sự kinh khủng chân chính của Cảnh.

“Con sẽ phụ trợ Arnole.” Galle. Hogar vội nói.

“Bọn tôi cũng sẽ dốc toàn lực hiệp trợ.” Âu Dương Trạch đại biểu Ốc Lam đảm bảo, bọn họ tuyệt đối không thể thất bại, bằng không thế giới này sẽ không còn, nhìn *** cầu bị phá hủy ngoài cửa sổ mạn tàu, có thể biết lực phá hoại của cả hai kinh người cỡ nào.

“Anh ơi, em sẽ về gia tộc giúp anh.” Merck. Sartoria nói với huynh trưởng, thống nhất vũ trụ giờ là quan trọng nhất, thế giới này còn rất nhiều chỗ anh chưa thấy được, tuyệt đối không thể bị hủy.

“Kết thúc rồi.” Lời Mộc Linh Hạo khiến lực chú ý của mọi người chuyển về phía ngoài cửa sổ mạn tàu.

Kẻ xâm nhập bị đánh ngã xuống vách tưởng phòng hộ của Edgar, máu tươi đầm đìa, vết thương chồng chất, trái lại Cảnh, một thân quần áo không hề nếp uốn, mặt không biểu tình, trầm tĩnh như uyên. Vung lên liêm đao, xiềng xích thật dài hoạt động, quấn lấy cổ kẻ xâm nhập.

“Đây là vị diện của Vô Xá, kẻ không được cho phép xâm nhập, chết.” Cảnh nhàn nhạt nói. Người ở hạm kiều tàu Edgar thông qua lập thể đồ nghe rõ.

“Ngăn trên đường chúng ta đi đều là tội không thể tha, cho nên giết không tha. Người phương nào có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.” Mộc Linh Hạo và Cảnh nói ra tuyên ngôn hắc ám quyết tuyệt.

Ốc Lam đã nghe qua tuyên ngôn ấy, nhưng vẫn như đế quốc Feinbird lần đầu nghe được, run rẩy sợ hãi, khắc thật sâu vào linh hồn, vì những lời này, vì sau những lời này, kẻ xâm nhập bị vô tình giảo sát, lưu lại vết máu, nhiễm đỏ vách tưởng phòng hộ trong suốt, vì Cảnh khi trở về, ánh mắt bình tĩnh không có bất kỳ thay đổi gì, vì Mộc Linh Hạo ôn nhu ôm lấy kẻ giết người kinh khủng kia, không quan tâm nắm lấy bàn tay nhiễm máu tươi, oán giận Cảnh không cẩn thận dính vào, vươn tay lau đi, vì tự thân bản năng báo cho biết không thể trái nghịch.

Người Ốc Lam đã kiến thức vài lần, mà người đế quốc Feinbird lần đầu tiện chân chính kiến thức cái gì gọi là màu đen kinh khủng, cái gì gọi là tuyệt đối cường đại không dung vi phạm, lực lượng và tâm tính làm người sợ hãi.

Thâm Uyên Chi Liêm