Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 65

       

E&B: Jade

Một đĩa đậu phộng, một đĩa thịt bò khô, một bình rượu nhạt.

Ninh Vân Tấn nhàn nhã ngồi ở một tửu lâu sát bên đường, nâng cằm biếng nhác mà nhìn người đi đường rộn ràng nhốn nháo lui tới.

Buổi sáng dễ chán chường như vầy đúng là bình thường, sau khi thi xong thi Hương mấy ngày nay hắn đều lười biếng mà nhấc không nổi sức lực, loại cảm giác này tựa như sau khi thi xong đại học thầm nghĩ hung hăng mà chơi đùa điên loạn, giống như tận tình mà nghỉ ngơi.

Dù sao vô luận bạn có tài hoa xuất chúng bao nhiêu, thi khoa cử cũng là văn phong phú chép siêu việt, Ninh Vân Tấn mặc dù có khả năng xem qua là nhớ, cũng muốn đem toàn bộ sách đều quét hình cũng như lý giải một lần mới được. Người từng có kinh nghiệm cũng biết, cảm giác trong đầu tràn đầy thứ thì một chút cũng không thoải mái, hắn hiện tại chỉ muốn thả lỏng đầu óc một chút.

Có lẽ lần này giống như trải qua đại học, khiến hắn gần đây chung quy là vô ý mà nhớ lại ký ức khi mình vẫn là Dương Trừng.

Năm đó vì thưởng cho mình thi được điểm tốt, ba mẹ đặc biệt điều chỉnh ngày nghỉ, hơn nữa ông nội bà nội một nhà năm miệng đi Châu Âu sung sung sướng sướng mà chơi gần một tháng.

Những kiến trúc huy hoàng hoa lệ, nhà thờ *** xảo xa hoa, ngã tư đường cổ điển và hiện đại giao hòa, phong cảnh sơn thủy kiều diễm, cùng với di sản văn hóa quý giá mỗi quốc gia bảo tồn trong viện bảo tàng ‘Bảo tàng quốc gia’…Vốn dĩ nghĩ rằng phủ đầy bụi, cho dù chỉ là một lỗ hổng rất nhỏ, những ký ức ấm áp đó vẫn tràn tràn nhồi kín con tim, khiến Ninh Vân Tấn nhịn không được tâm tình suy sụp xuống.

Hắn không phải không thừa nhận đời Dương Trừng cho mình thay đổi cực lớn, cho dù có đôi khi thay đổi này khiến hắn có loại cảm giác mình sắp phân chia, nhưng với phẩm đức tấm lòng của mình ảnh hưởng cũng rất nhiều.

Hóa ra đời kia mình một câu khó nghe chính là có nương sinh không phụ giáo, gia giáo, phẩm đức gì đó đều là mây bay, tại hoàn cảnh sinh hoạt của mình chỉ có nắm đấm là đạo lý, hết thảy đều chỉ vì làm cho mình càng dễ sinh tồn tiếp – cho dù không từ thủ đoạn.

Cuối cùng sau khi gặp gỡ thư sinh kia dạy đạo đức luân lý cơ bản nhất cho mình, kiếp sống quân lữ lại dạy mình cái gì là nghĩa khí huynh đệ, cho nên cuối cùng hiếm có sau khi nắm giữ quyền thế không biến thành tiểu nhân ngay cả mình cũng phỉ nhổ.

Sau khi biến thành Dương Trừng mười tám năm hắn không có bất luận ký ức gì, giống như một tờ giấy trắng, cho dù trên người mang chút bản tính thói quen khó sửa, nhưng mà cũng dưỡng thành tính cách độc lập chỉ thuộc về Dương Trừng.

Khi đó ba mẹ đối với hắn quản giáo vô cùng nghiêm khắc, trưởng bối Dương gia tuy rằng yêu thương hắn, nhưng cũng sẽ không quá mức cưng chiều, phạm sai thì sẽ bị giáo dục.

Dương Trừng nuông chiều từ bé lớn lên mặc dù cùng đại đa số con một giống nhau có chút kiêu căng, nhưng mà ngôn hành cử chỉ lại đều vẫn có phong cách quý tộc. Tiểu hài tử bị hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng là nhiều nhất, ở dưới ảnh hưởng mưa dầm thấm đất của người nhà, cho dù sau khi khôi phục ký ức, khắc vào trong xương trải qua trưởng thành thì đã trở thành một nhân cách quan trọng khác của hắn.

Đời này tính cách hắn thỉnh thoảng giao nhau ở giữa hai người, hiện giờ thì cũng đã dần dần định hình xuống, thời điểm đối đãi thân nhân bằng hữu hơn phân nửa là Dương Trừng tính cách thoát tuyến đơn thuần, thời điểm khác thì xem tình huống mà định, kết quả như thế khiến Ninh Vân Tấn nhẹ nhàng thở ra. Hắn lại không biết, tính cách mâu thuẫn như thế ngược lại khiến người cảm thấy càng thêm thần bí khó dò, có loại mị lực độc đáo.

Cố gắng đem những sinh hoạt hạnh phúc bình yên an ổn chôn ở đáy lòng, hắn có chút phiền muộn mà mấp máy môi. Phục hồi lại *** thần, Ninh Vân Tấn đột nhiên ở dưới lầu thấy được hai người quen.

Sở Linh nhìn một bao ăn vặt Ninh Vân Tần mang trên tay, chéo tay mà mỉm cười, “Người đã thành hôn này đúng là không cùng dạng, biết mang đồ về thương tức phụ nhi! Bánh mứt táo Đạo Hương Thôn ư, còn đặc biệt lựa mua nóng.”

Ninh Vân Đình quơ quơ đồ, cong cao khóe môi, “Ta chưa lần nào xuất môn đi dạo mà không mang thứ này trở về, nào có gì ngạc nhiên.”

Sở Linh bĩu môi nói, “Trước kia ngươi đều là mang cho đệ đệ tham ăn kia của ngươi ăn, cùng với cho tức phụ nhi có thể giống nhau sao”

“Đây cũng là mua cho hắn mà!” Ninh Vân Đình nhướn mày nói, “Ta chưa nói qua sao, hắn gần đây không biết làm sao mê thích ăn thứ này, mọi người xuất môn đều sẽ mang chút về cho hắn.”

Sở Linh vỗ đầu, phạch một tiếng mà xòe quạt vẫy vẫy, cảm thán nói, “Chậc chậc, đệ đệ nhà ngươi đãi ngộ kia…Đều là đại nhân tham gia khoa cử còn thích ăn đồ ngọt ngấy mà đám đàn bà thích! Nếu ta là hắn, bị cha ta thấy ăn thứ này nhất định đập đầu ta. Nhà các ngươi làm ngược, cư nhiên một đám vội vàng mua cho hắn, cũng đều quá chiều hắn!”

“Chúng ta tự nguyện!” Ninh Vân Đình đắc ý nói, “Người bình thường có thể cùng Tiểu nhị nhà ta so sánh sao Ai có thể có bản lĩnh của Tiểu nhị nhà ta!”

“Hứ! Ngươi nói tới hắn là vui vẻ.” Sở Linh nhịn không được phun một ngụm, “Có sự hiện hữu của hắn, người cùng thế hệ trong kinh chúng ta đều phải ngẩng đầu lên.”

Ninh Vân Đình nghe hắn vừa nói như thế, giống như đang khen ngợi mình. Sở Linh thấy hắn bộ dáng đệ khống khó chữa này, chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu, “Ta còn thật sự vì Đồng nhi không đáng giá, ở trong lòng ngươi, tức phụ nhi chỉ sợ đều phải xếp hạng sau đệ đệ đi! Nàng chính là thai đầu, ngươi nhiều quan tâm nàng chút, nếu không cẩn thận Đan Thư trở về đánh ngươi.”

“Ai nói. Đồng nhi chính là cũng rất thích Tiểu nhị.” Nhắc tới thê tử của mình qua cửa hai năm trước và hài tử sắp chào đời, Ninh Vân Đình không khỏi dịu sắc mặt.

Thê tử của hắn là muội muội Mục Đồng Nhi của hảo hữu Mục Đan Thư, hai bên đều biết gốc rễ, sau khi thẻ bài Đồng nhi đặt xuống hiển nhiên đã tiến hành bàn bạc.

Mục gia tuy rằng so kém hơn Ninh gia liên tục phát triển, nhưng cưới vợ cửa thấp cũng vừa vặn hợp truyền thống, nếu không nữ tử dòng dõi cao thêm một chút lão thái thái Ninh gia ră mặt cũng không phải cầu không được, nhưng Bội Hoa chỉ là thứ nữ sinh ra có lẽ đè không được tức phụ, toàn bộ trừ bỏ lão thái thái với cửa hôn nhân này hơi có vẻ phê bình kính đáo, người Ninh gia đều rất vừa lòng.

Hai người đang nói đột nhiên không trung có vật ấm ngầm hướng Sở Linh rẽ gió mà đến, Sở Linh thoạt nhìn tuy rằng gầy yếu, rốt cuộc cũng là một Ngự tiền thị vệ, chung quy luyện qua mấy chiêu, hắn đem cây quạt khép lại sau đó phất qua, đem vật kia đánh rơi trên mặt đất.

Chờ hai người như lâm đại địch nhìn thấy ám khí kia bất quá là một hạt đậu phộng, vẻ mặt 囧 không đỡ được! Bọn họ hướng chỗ ném ám khí đến nhìn qua, liền phát hiện Ninh Vân Tấn đang cười đếp chụp bàn.

Ninh Vân Tấn đối diện bọn họ vẫy tay, hai người liền căng mặt đi tới. Bất quá bọn hắn còn chưa kịp hàn huyên với nhau, một tiểu tư trông cửa Ninh gia đã thở hổn hển chạy lên lầu, chắp tay với Ninh Vân Tấn nói, “Nhị thiếu gia, lão thái thái mời ngài mau chóng hồi phủ.”

Ninh Vân Đình nhíu mày hỏi, “Lão thái thái có thể nói là chuyện gì”

Tiểu tư lúc này mới phát hiện hắn cũng ở, vội vàng làm lễ với Ninh Vân Đình. Hắn khó xử mà nhìn thoáng qua bốn phía, sau đó nhỏ giọng nói, “Là khách quý tới, không gửi bái thiếp đã đến cửa tìm Nhị thiếu gia. Bất quá xem thần sắc bọn hắn tựa hồ không tốt, lão thái gia phân phó tiểu nhân đến gọi Nhị thiếu gia trở về.”

Ninh Vân Tấn gật đầu, nói với ca ca và Sở Linh, “Một khi đã như thế ta liền trở về nhìn xem khách không mời mà đến này là ai, ca ca còn muốn tiếp tục đi dạo sao”

“Ta đi với ngươi!” Ninh Vân Đình có chút không yên lòng, lại nói vốn cũng đã chuẩn bị về phủ. Sở Linh thấy hai huynh đệ có chính sự, liền thức thời cáo từ.

Trở lại trong phủ Ninh Vân Tấn mới phát hiện người tới cư nhiên là Tả Sư Bình Lâm, hắn nhìn thoáng qua gia gia đang tiếp khách, phát hiện trên mặt lão gia tử không có biểu tình gì, liền yên tâm, ít nhất xác định không phải người trong nhà có việc.

Tả Sư Bình Lâm bộ dáng vẻ mặt lo lắng mà tiều tụy, đang vì chuyện gì phiền lòng, sau khi hắn nhìn thấy Ninh Vân Tấn thần sắc khẽ biến, tựa hồ có chút kích động.

Hắn chính là ngoại tổ phụ của huynh đệ Ninh gia, cho dù từ khi mẫu thân qua đời Tả Sư gia trừ bỏ vị Các lão kia, những người khác đối xử bọn hắn không mặn không nhạt, nhưng mà đám tiểu bối Ninh Vân Tấn bọn họ lai không thể mất cấp bậc lễ nghĩa.

Chờ sau khi hắn gặp qua lễ, Tả Sư Bình Lâm cũng không lời rỗng tuếch nữa, nói thẳng với Ninh Vân Tấn, “Tiểu nhị, ngoại tổ phụ lần này là mời ngươi hỗ trợ!”

“Tìm ta hỗ trợ!” Ninh Vân Tấn kinh ngạc mà nói, “Ngoại tôn nhi lại không làm công vụ có gì có thể giúp đỡ ngài”

Tả Sư Bình Lâm có chút khó có thể mở miệng, nói quanh co, “Không phải chuyện trên triều đình!”

Ninh Vân Tấn trong lòng vừa động, hiện nay Tả Sư gia chịu thiệt duy nhất chính là không có người thức tỉnh năng lực huyết mạch, có thể làm cho vị ngoại tổ phụ tự cho mình rất cao lại không có bản lĩnh gì tìm tới cửa cũng chỉ có chuyện liên quan đến năng lực huyết mạch.

Phàm là đề cập đến phương diện này đã có thể là chuyện không dễ giải quyết, hắn mới không không muốn ở tình huống không biết đã tùy tiện đồng ý, vội vàng cầu cứu mà nhìn phía Ninh Đào Húc.

Ninh Đào Húc đối diện hắn *** vi không thể dò xét mà gật đầu, Ninh Vân Tấn liền an tâm xuống, dù sao mình chỉ cần nghe gia gia an bài là được.

Chỉ thấy Ninh Đào Húc cười nói, “Lão ca ca, ngươi cũng quá nóng vội, bọn họ lại sẽ bị dọa đó.”

“Ta không vội không được, lão đệ ngươi cũng biết tình huống của Tả Sư gia!” Tả Sư Bình Lâm cười khổ nói.

Cho tới nay hắn đối với cửa hôn này của Ninh đều rất có oán hận, chẳng qua là dựa vào lão thiên chiếu cố chút năng lực huyết mạch phát triển, lại dựa vào tướng mạo tốt được Cẩn thân vương hợp mắt mà thôi, nếu không phải Hoàng thượng thiên vị, lão gia tử lại tán thành, hắn căn bản không muốn cùng Ninh gia kết thân.

Bất quá lúc này có việc cầu người, hắn cũng cố không đối với Ninh Đào Húc xem thường, thành thính làm một thủ thế thỉnh cầu, “Lão đệ, ta nói cũng không kiềm chế, lão ca ca biết lần này cầu tới cửa là không phúc hậu, nhưng mà ngươi cũng biết lão gia tử bây giờ không thể gặp chuyện không may, trên người Tiểu nhị lại lưu giữ huyết mạch Tả Sư gia, vô luận thế nào điều này cấp bách hắn cũng không thể không giúp!”

Xem ra là vị cố ngoại tổ phụ kia của mình đã xảy ra chuyện, vinh sủng của Tả Sư gia đều tụ hội ở trên người vị lão gia tử này, vị ngoại tổ phụ này chính là kẻ bất tài nâng không dậy nổi, nếu không phải có cái danh quốc trượng, sớm bị Văn Chân gỡ mũ về nhà sống nhờ nhà mình, làm sao để hắn ở vị trí Hộ bộ Thượng thư ngồi nhiều năm như thế.

Ninh Vân Tấn trộm bĩu môi, nhìn lời nói không được nhiều trình độ này, rõ ràng là cưỡng bức hiếp bức, việc này không phải đang cầu người, là đang kéo cừu hận mà! Khó trách nhiều năm như thế còn không lên làm đường quan chưởng ấn, chậc chậc!

Ninh Đào Húc ứng phó hắn nửa ngày sớm đã nhàm chán, lại nghe hắn thả ra lời chắc chắn như thế, mặt cười quét sạch, lãnh ngữ nói, “Lão ca ca cũng không phải Tiểu nhị không giúp đỡ, quy củ trong tộc ngươi cũng biết. Hơn nữa việc này ta không thể giúp, năng lực Tiểu nhị tuy mạnh nhưng vẫn còn chưa xuất sư, nếu xảy ra chuyện ai gánh được trách nhiệm này!”

Thấy Tả Sư Bình Lâm mang phẫn nộ trên mặt, ngay cả hai người hầu phía sau cũng thần tình tức giận biểu tình bất bình, hắn liền lại chuyển đầu đề câu chuyện, “Muốn ta nói, còn không bằng đi cầu Hoàng thượng hạ ân điển, nói không chừng Các lão liền cứu được!”

Tả Sư Bình Lâm thấy hắn không chịu buông ra, hừ một tiếng, cũng liền không nói thêm nữa, cư nhiên trực tiếp cáo từ!

Chờ hắn rời đi Ninh Vân Tấn mới nói, “Gia gia, cố ngoại tổ phủ làm sao vậy, tình huống rất nghiêm trọng sao, ngoại tổ phụ cư nhiên thất thố như thế!”

“Chỉ là bệnh cũ!” Ninh Đào Húc thở dài nói, “Mùa nóng trong kinh ngày nóng rất khó chịu, từ tháng trước thân thể Các lão đã khi tốt khi xấu, hai ngày trước nghe nói có chút hung hiểm.”

“Chẳng lẽ bọn họ là muốn Tiểu nhị giúp cố ngoại tổ phụ chữa bệnh” Ninh Vân Đình tên này cũng phục hồi lại *** thần, hắn kinh ngạc mà nói, “Bọn họ đem quy củ trong tộc đều quên sao!”

“Nếu thật sự là quên thì sẽ không cầu xin Ninh gia đâu!” Ninh Vân Tấn cười lạnh nói. Tuy rằng hắn cảm thấy năng lực huyết mạch trừ bỏ có thể làm cho người biến thông minh ra, những thuật khác dùng nhiều đều là lợi người hại mình, nhưng mà tại cầu phúc, phương diện chữa bệnh thật đúng là có hiệu quả, cho nên hắn mới có thể thành thành thật thật mà luyện nhiều năm như thế.

Nếu như dựa theo lịch sử ban đầu, Ninh Đào Húc năm trước nên chết bệnh, mà Ninh Kính Hiền sẽ bởi vì trận tang sự kia bị tổn thương thân thể, nhưng bởi vì năm mới hàng năm Ninh Vân Tấn đều sẽ vì hai vị lão nhân gia cầu phúc, phù hộ thân thể khỏe mạnh, cho nên hiện tại thân thể vẫn rất tốt.

Nhưng mà năng lực như thế ít nhất phải trên năng lực tế địa giả mới có thể thi triển, dựa theo phân tích của Ninh Vân Tấn, nếu chỉ là đơn thuần cầu phúc yêu cầu một đơn vị *** lực, như vậy tế địa giả thì phải trả hai đơn vị *** lực để trao đổi, ít nhất yêu cầu tĩnh dưỡng chừng một tháng, trong lúc này thân thể sẽ trở nên suy yếu.

Nhưng mà nếu từ tế thiên giả thi triển, chỉ cần đồng giá trao đổi là được, với Ninh Vân Tấn mà nói tổn thất *** lực, thông qua công pháp vô danh tầng hai công lực đỉnh cao mỗi ngày tu luyện nhiều một chu thiên, sáu bảy ngày đã có thể khôi phục lại.

Nếu muốn chữa bệnh hiệu quả hơn nữa, ít nhất phải trả giá ba bốn đơn vị, cho nên lần đó liên tục ra tay hai lần Văn Chân mới có thể có vẻ đặc biệt suy yếu, thậm chí dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.

Nếu không phải bị bất đắc dĩ, không có người thức năng lực huyết mạch nguyện ý làm loại chuyện này, quá tự hại một chút!

Năng lực huyết mạch dù sao cũng là tài nguyên trân quý, nếu dùng loạn cũng sẽ khiến phiền toái, trong tộc đã sớm có quy định, không phải chí thân không thể chưa qua tông miếu phê chuẩn dùng năng lực trị liệu, không thể vì kéo dài số mệnh cho người khác sử dụng năng lực, như kiểu Tả Sư Hoành này bởi vì già rồi cơ năng thân thể suy yếu khiến bệnh liền thuộc loại phạm vi không nên trị liệu.

“Các lão lần này là trước nhiễm phong hàn, lại dẫn phát tật bệnh khác, cho nên Tả Sư gia muốn đi cây cầu gần này.”

Ninh Đào Húc thấy Ninh Vân Tấn đã trải qua suy nghĩ cẩn thận gút mắt trong đó, giải thích, “Bất quá cho dù cho chuẩn bị nhiều hơn nữa, người tông miếu cũng sẽ không nguyện ý tiếp loại chuyện này, nếu là xuyên đến chỗ Hoàng thượng, càng sẽ có người cản trở. Vị trí thủ phụ (= chức phó) kia của Các lão không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm, làm sao khiến Tả Sư gia như nguyện, cho nên lần này bọn họ chỉ có thể trông cậy vào ngươi!”

Lúc này Ninh Vân Đình mới rõ ràng chân tướng, một bên là cố ngoại tổ phụ với mình không tồi, một bên là thân thể đệ đệ, hai bên đều khó có thể lấy hay bỏ, hắn đành phải thức thời câm miệng.

Ninh Vân Tấn ngược lại không rối rắm như hắn, “Gia gia, về tình về lý cố ngoại tổ phụ đều là phải cứu, nhưng mà ngài xem thời điểm nào ra tay tương đối tốt”

“Ngoại tổ phụ kia của ngươi là một người không có khoan dung gì, nếu tự mình ra mặt không thành, hắn cũng chỉ còn lại một biện pháp!” Ninh Đào Húc vui mừng mà liếc mắt nhìn hắn, “Một khi đã vậy, ngươi cứ cho Thái tử thể diện đi!”

Ninh Vân Tấn ngầm hiểu mà gật đầu đáp ứng.

Giống như Ninh Đào Húc suy đoán, buổi chiều bái thiếp Thái tử đã đưa đến Ninh phủ. Xin nghỉ một ngày, ngày mai Hồng Minh xuất cung thăm bệnh sẽ tiện đường đến đây mời các biểu đệ cùng đi.