Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 12

       

E&B: Jade

Ninh Vân Tấn rất nhanh đã biết chuyện phát sinh trên người ca ca tỷ tỷ của mình, nữ chủ nhân mới vào cửa chuyện đã làm cũng chẳng tốt đẹp, trong phủ bọn hạ nhân cũng lén ở dưới nghị luận sôi nổi, hắn chỉ cần hơi chút chú ý một chút đã biết chuyện đầu đuôi.

Tân nương đương nhiệm mới vừa nắm quyền, sự vụ trong phủ nàng bắt đầu rất nhanh, chìa khóa khố phòng sau khi giao đến trên tay nàng, xuất phát từ đối với nàng tôn trọng Ninh Kính hiền đã không hề nhún tay, chỉ là phân phó Phùng Tùng Bách hết sức phối hợp nàng. Nhưng mà khiến cho người ta làm chức vụ mẹ kế nhỏ này, An Bình Bội Hoa rõ ràng đi ứng đối không hiền thục, mỗi lần khi Ninh gia tam tỷ đệ đi thỉnh an nàng, cho dù nàng cố gắng mà bày ra một khuôn mặt hòa ái, nhưng dù sao lòng dạ không đủ sâu, bị Ninh Vân Đình bên trong nói lén bình luận nói cười là cùng đau răng như nhau, mất mặt.

Ninh Vân Đình ở trước mặt tỷ đệ nói vui đùa cũng không biết là bị người hạ nhân nào nhiều chuyện truyền ra ngoài, thậm chí rơi vào trong tai Bội Hoa, tức giận đến nàng xoắn xé rách một chiếc khăn gấm. Nhưng mà tuy rằng lòng có oán khí, nàng ở ngoài sáng trên mặt vẫn là không thể đối với tam tỷ đệ Ninh gia làm chuyện gì, vì thể diện của An Bình gia nàng ngay cả lời nói lạnh nhạt cũng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể nghe nhũ mẫu của mình khuyên bảo yên lặng mà nhẫn nại tìm cơ hội.

Cứ như vậy đợi hơn một tháng, nàng rốt cuộc tìm được chỗ cơ hội có thể đối với tỷ đệ Ninh gia xuống tay – nàng một hơi cho hai người thay đổi hai nha đầu nhị đẳng, tương đương với đem người bên cạnh hai người thay đổi một phần ba.

Ở Ninh gia, thiếu gia tiểu thư bắt đầu vỡ lòng sau đó sẽ phải đệm hai nha đầu nhắt đẳng cùng bốn nha đầu nhị đẳng, Ninh Vân Đình thiếu gia như thế còn phải đệm thêm một thư đồng cùng tùy tùng. Những nha đầu nhất đẳng, thư đồng, thư đồng cùng tùy tùng của thiếu gia tiểu thư này đều là công việc vẻ vang trong phủ, cũng là chức vị người hầu gia tộc gia chủ ban ân cho tử nữ, vị trí mấu chốt này Bội Hoa một tân nương tự nhiên không dám nhúng tay, nàng có thể làm chủ an bài chỉ có nha hoàn nhị đẳng này.

Ninh Vân Đình cùng Ninh Xảo Hân nha hoàn bên người đúng là tuổi tác quá lớn, càng nàng vẫn là năm đó Tĩnh Tuệ còn thì an bài, có thể nói là nhìn hai người lớn lên, bốn nha đầu đều sắp hai mươi tuổi, nếu không phải lúc trước Ninh phủ thiếu nữ chủ nhân làm chủ không ai quan tâm việc này, thì đã sớm nên thả ra đi lập gia đình.

An Bình Bội Hoa chút nóng vội tuyển vào này quả thật không sai, nếu không phải tính kế chính là ca ca tỷ tỷ của mình, Ninh Vân Tấn cũng nhịn không được phải khen một cái. Hắn nhìn kỹ qua mấy nha đầu kia, mỗi người đều lớn lên nhu thuận tú lệ, tuổi ở bộ dáng mười hai mười ba, nhìn chính là tay chân lanh lẹ làm việc lanh lợi, rất rõ ràng là phải tìm một phen công phu mới có thể lựa chọn ra người được chọn.

Duy nhất không được hoàn mỹ chính là bốn nha đầu này mặc là dù là người hầu gia tộc, lại không phải là Ninh gia, mà là An Bình gia, là nha đầu trong thôn trang hồi môn của Bội Hoa! Dạng như thế An Bình Bội Hoa đánh chủ ý gì đã rất rõ ràng, mà ngay cả chút tâm tư thông thấu này gia phó cũng biết được tính toán của nàng, chỉ có Ninh Kính Hiền không quá chú ý chuyện hậu viện vẫn chưa biết chuyện này!

Ninh Vân Đình cùng Ninh Xảo Hân hai đứa dù sao còn nhỏ, chỉ là cảm thấy nha đầu của mình bị người bỏ cũ thay mới trong lòng có chút khó chịu, cũng không hiểu được đường đường cong cong trong đó, Ninh Vân Tấn đã biết hai người chỗ Ninh Vân Đình cũng thôi đi, nếu hai nha đầu kia tâm lớn, mình ở chỗ ca ca chút thuốc mắt vẫn có thể làm cho hắn bánh bao thịt đánh chó, nhưng mà hai người bên cạnh Ninh Xảo Hân kia nhất định phải đổi bỏ, dù sao tỷ tỷ của hắn đã sắp mười một tuổi mụ, tiếp qua hai năm phải tham gia đại tuyển, chuẩn bị xuất giá, bên người lưu hai nha đầu như thế đến lúc đó không phải cho tỷ tỷ cuộc sống hôn nhân ngột ngạt sao!

Ninh Vân Tấn biết mình người bé lời nhỏ, tùy tiện chạy tới chỗ Ninh Kính Hiền nói chuyện này lấy không được thứ tốt, nhưng việc này đối với hắn từng là cáo già mà nói, lại cũng không phải việc khó, rất nhanh hắn đã tìm cơ hội xuống tay rồi.

Bốn ngày sau rốt cuộc tới thời điểm Ninh Kính Hiền hưu mộc, Ninh Vân Tấn bấm chuẩn thời gian hắn dùng tảo thiện mời ca ca tỷ tỷ đi thỉnh an, hơn nữa thuận lợi làm cho ba người đều tới cọ bữa cơm. Dù sao trước đó cũng là tân hôn của Ninh Kính Hiền, bọn họ cũng không ổn đi quấy rầy, đây là lần đầu tiên sau khi người vợ mới vào cửa cùng đi ăn sáng.

Nhìn ba hài tử nhu thuận hiếu thuận, Ninh Kính Hiền trong lòng vừa lòng không thôi, nhất là tiểu nhi tử ngọc tuyết đáng yêu, mặc dù có chút tham ngủ lười biếng, nhưng hai năm được điều dưỡng đến tròn múp míp phấn nộn nộn, từ khi hắn có thể tự mình đi lại về sau mỗi ngày đều sớm chiều định viếng thăm cho mình thỉnh an, việc đã đến hơn một năm này cư nhiên vẫn luôn là gió mặc gió, mưa mặc mưa, cũng không biết một tiểu bất điểm như thế kiếm nghị lực ở đâu.

Nhìn tiểu nhi tử ngồi ở trên ghế, cố gắng dùng móng vuốt thịt đáng yêu như khúc ngó sen, cầm muỗng sứ trắng đem cháo kê vàng óng hương vị ngọt ngào mà múc một muỗng cẩn thận thổi một thổi, sau đó mở ra đôi môi bóng nước phấn nộn đặt vào miệng, lộ ra bộ dáng tràn đầy hưởng thụ trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, hắn nhịn không được cười nói, “Tiểu nhị, buổi sáng ăn nhiều như vậy đi ngủ không tốt, lát nữa cùng phụ thân đến thư phòng đọc sách đi!”

Nghe được xưng hô Tiểu nhị này Ninh Vân Tấn trên mặt giựt giựt, đây là di chứng Văn Chân bắt đầu cho mình cái tên tồi này. Thứ bậc hài tử đời hắn đây đều có chữ Vân, trong tục danh cha nhà mình lại có một chữ Kính, mà ngay cả Ninh Kính Hiền cũng không tiện gọi tên hắn, vô luận kêu là Vân ca nhi, Tấn ca nhi nghe đều vô cùng không được tự nhiên, cho dù có tên cũng chỉ có thể vẫn kêu là Tiểu nhị, biến thành hắn có chút cam chịu, có đôi khi nghe được có người gọi là Tiểu nhị, vẫn có thể ứng một tiếng đến nhổ ra mời khách quan phân phó.

“Mới không cần đi đọc sách đâu! Ăn no rồi ngủ mới tốt!” Ninh Vân Tấn phồng má lời nói chính nghĩa là cự tuyệt đề nghị của Ninh Kính Hiền, vẻ mặt thiên chân khả ái mà nhìn hắn nói.

Ninh Vân Đình để đũa xuống, vui sướng khi người gặp họa mà liếc Ninh Vân Tấn một cái, đối với Ninh Kính Hiền nói, “Phụ thân, hài nhi cảm thấy được tiểu đệ sớm thông minh, có thể trước để cho hắn vỡ lòng. Con tháng trước mới dạy tiểu đệ Tam Tự Kinh hắn đã đều có thể thuộc lòng ra.”

“Đúng đó! Tiểu đệ còn có thể viết đại tự rồi đó.” Ninh Xảo Hân che miệng cười khẽ, đối với tiểu đệ phóng tới ánh mắt u oán làm như không thấy, tiếp theo bất ngờ thêm vào nói, “Trước đó vài ngày con dạy hắn viết tên người trong nhà, hắn đều có thể viết đến giống như khuông như dạng, không bằng để cho hắn sớm đi vỡ lòng đi! Chung quy so với hắn một mình mỗi ngày ủ ở trong viện ngủ tốt hơn.”

Tiểu nha đầu không có hảo tâm! Ninh Vân Tấn cũng không muốn sớm vỡ lòng, nhìn bộ dáng đại cao thì biết, trẻ em nhà thế gia vọng tộc trước khi đọc sách tiêu diêu tự tại, sau khi đọc sách đã bị ép buộc đến hoảng sợ. Trong lòng hắn buồn bực nói thầm, ta đây không phải ngủ, là đang luyện công!! Mấy năm sắp tới là thời điểm rất mấu chốt, lão tử phải tâm không có gì không chuyên tâm luyện đến tầng thứ hai!

Đáng tiếc ở đây không ai có thể nghe được ai oán trong lòng hắn, Ninh Vân Đình rõ ràng cũng đồng ý ý kiến của tỷ tỷ, “Phụ thân, con cùng tỷ tỷ nếu không tìm tiểu đệ, hắn đã lười biếng ở trong viện không nhúc nhích, như vậy đối với thân thể tiểu đệ không tốt đâu.”

Ninh Kính Hiền tuy rằng không thường ở trong phủ, nhưng đối với tập tính của tiểu nhi cũng rất hiểu rõ, chỉ cần một mình ở trong viện hắn phần lớn thời gian đều dùng để ngủ, im lặng thành thật đến một chút cũng không giống tiểu hài tử ba tuổi, Vân Đình năm đó thời điểm lớn như hắn chính là như một con khỉ nghịch ngợm giống nhau, liếc mắt một cái không thấy được thì không biết đi đến nơi đâu gây sự! Hắn cũng quả thật lo lắng tiểu nhi tử tính tình này quá mức u ám, có chút do sự, “Ba tuổi vỡ lòng có thể hay không quá sớm một chút…”

“Con mới không cần hiện tại đã bắt đầu đọc sách đâu! Ca ca cũng là sáu tuổi mới đi học đường.” Ninh Vân Tấn trừng lớn mắt đem ca ca tỷ tỷ chơi xấu từng người trừng mắt nhìn một cái. Đáng tiếc thân là một cái bánh bao thịt trắng lại mềm, hắn nhìn chằm chằm trước mắt không có một chút uy lực, ngược lại bởi vì rất đáng yêu, làm cho Ninh Vân Đình nhịn không được ở trên mặt bẹo hắn một phen.

“Hảo hảo hảo, tùy con đi!” Ninh Kính Hiền cười nói, nhưng cũng thật tình luyến tiếc để cho hắn chịu khổ, thấy hắn không muốn cũng liền đánh mất chủ ý.

Nhìn bên bốn người bọn họ vui vẻ hòa thuận, An Bình Bội Hoa nhìn một màn này chiếc khăn trong tay lại sém quấn gãy móng ngón tay giữa. Trong lòng nàng phẫn hận không thôi, biểu tình cũng dần dần trở nên có chút dữ tợn, đáng tiếc phụ tử bốn người đang nói chuyện không một người phát hiện, nhưng Triệu di nương gắp thức ăn cho nàng vốn là người nhát gan mẫn cảm, trong lúc vô tình thấy được biểu tình khủng bố kia của nàng, sợ tới mức tay run lên, một khối thức ăn nện ở trong tô, phát ra một tiếng vang giòn.

Nhìn thấy Triệu di nương xảy ra sơ suất, An Bình Bội An đã nhanh chóng đem vẻ mặt của mình thu thập lại bởi vậy lúc Ninh Kính Hiền nhìn phía nàng thì, chỉ thấy thê tử khuôn mặt đoan trang an hiền, chỉ có Ninh Vân Tấn luôn trộm quan sát đến nàng lộ ra ý vị thâm trường tươi cười.

Cảm giác được tầm mắt mọi người đều tụ tập trên người mình, An Bình Bội An đè tức giận trong lòng, nhìn Triệu di nương ra vẻ rộng lượng nói, “Một chút việc nhỏ cũng làm không được, quên đi, ngươi lui ra nghỉ tạm đi!”

Triệu di nương mặt như xanh xao, nơm nớp lo sợ mà tạ ơn sau đó rời đi, nhưng trong lòng hiểu được mình sau này thời gian sắp không khá giả. Lão gia tổng cộng chỉ có ba thông phòng, một người là lão thái thái ban cho, một người vốn là đại nha đầu của lão gia, chỉ có mình địa vị xấu hổ nhất, vốn là nha đầu hồi môn của tiểu thư Tĩnh Tuệ, sau lại được tiểu thư an bài hầu hạ lão gia, lúc này mới mở mặt. Hiện giờ tiểu thư đi rồi, mình lại không lưu một nhất nhi bán nữ, thái thái mới này mắt thấy đã không phải từ tâm, lại đúng là thời điểm lập uy trong phủ, còn không biết về sau sẽ làm sao chỉnh trị mình.

Đã xảy ra chuyện Triệu di nương, trên bàn cơm nguyên bản không khí hòa thuận lập tức lại không còn, trở nên có chút trầm mặc, mỗi người đều cúi đầu trầm mặc không nói dùng bữa.

An Bình Bội Hoa thấy trượng phu nhìn cũng không nhìn mình một cái, trong lòng cũng thấy là ủy khuất, cũng không phải lỗi của mình, bày sắc mặt gì chứ. Nàng để đũa xuống, xoắn xoắn chiếc khăn, do dự một chút, rốt cuộc vẫn là kiềm nén cảm xúc không được, nhìn phía Ninh Kính Hiền nói, “Phu quân, có câu thiếp thân không biết thích hợp nói không…”

“Đều là người một nhà có cái gì nói thích hợp hay không!” Ninh Kính Hiền đối với tiểu thê tử mới vào cửa này tạm thời cũng không có gì bất mãn, không hổ là tiểu thư khuê các, ít nhất mấy ngày nay nàng quản gia vẫn là gọn gàng ngăn nắp. Thấy nàng có chút muốn nói lại thôi, tựa hồ bộ dáng khó có thể mà mở miệng, hắn rất là cho mặt mũi nói, “Về sau ngươi chính là nữ chủ nhân của Ninh gia, có cái gì nên nói, dứt khoát hỏi nói là được.”

An Bình Bội Hoa liếc liếc Ninh Vân Đình cùng Ninh Xảo Hân một cái, tầm mắt còn đặc biệt ở trên người Ninh Xảo Hân dừng nhiều lại một hồi, ra vẻ lo lắng nói, “Thánh nhân nói ăn không nói ngủ không nói, đây là đang ở nhà cũng được, nếu là ở bên ngoài cũng giống như vậy dùng bữa thì nói không ngừng, chỉ sợ người khác đã cho là nhà chúng ta mất cấp bậc lễ nghĩa.”

Ninh Kính Hiền sửng sốt, không nghĩ tới thê tử sẽ nói điều này. Trước kia bàn ăn Ninh gia cũng là rất im lặng, nhưng là từ sau khi Ninh Vân Tấn có thể nói, khi hắn luôn ở cùng nhau dùng bữa, ở trên bàn cơm hỏi cuộc sống hàng ngày của mỗi người, dần dà đều trở thành thời điểm người một nhà trao đổi tình cảm, không nghĩ tới quy củ linh *** gì.

Hắn không phản ứng Ninh Vân Đình lại nhịn không được, chiếc đũa hướng trên bàn hung hắn mà vỗ. Hắn đã sớm đối với nữ nhân luôn nói chuyện kỳ quái này bất mãn, cả giận nói, “Ngươi là có ý gì, nói Ninh gia chúng ta gia giáo không tốt sao!”

Ninh Xảo Hân liền vội vàng kéo hắn, “Đình đệ, không được nói lung tung.”

An Bình Bội Hoa lại như là giống như bị hù sợ đến rồi, cả người co rụt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, thật sự nặn ra vài giọt nước mắt, nước mắt lưng tròng mà nhìn Ninh Kính Hiền nói, “Phu quân, thiếp thân chỉ là lo lắng, đại nha đầu tiếp qua hai năm sẽ xuất giá, Đình ca nhi cũng lớn, bên ngoài có nhiều xã giao, việc nhỏ này không chú ý tới, sẽ…”

“Ngươi băn khoăn rất đúng.” Ninh Kính Hiền không để cho nàng nói thêm gì nữa, việc này là hắn tự mình dung túng ra, tự nhiên sẽ không để cho con chịu tiếng xấu thay người khác, hắn giải thích, “Đình nhi cùng Xảo Hân đều là hiểu chuyện, đạo lý này bọn hắn đều hiểu. Bất quá ở nhà dùng bữa thật sự không cần chú ý quy củ nhiều như vậy, ngươi xem trước vài lần dùng bữa bọn hắn không phải đều làm tốt lắm sao! Hơn nữa vừa rồi cũng là ta mở miệng nói chuyện trước.”

Nói xong mặt hắn nghiêm, trừng hướng Ninh Vân Đình nói, “Quy củ của con đâu Đối với Đích mẫu (mẹ cả) vỗ bàn, phản! Trở về đem hiếu kinh chép mười lần, ngày mai đưa cho ta xem!”

Ninh Vân Đình méo miệng, ủ rũ mà đáp lại.

Lại bắt đầu ăn cơm, không khí trên bàn cơm vô cùng quỷ dị, đều hận không thể sớm một chút ăn xong chạy lấy người, chỉ có Ninh Vân Tấn tựa hồ một chút không chịu ảnh hưởng, vừa ăn thức ăn, mắt to đen bóng còn đổi tới đổi lui, thỉnh thoảng lại ở phía sau Ninh Xảo Hân đảo quanh.

Ninh Kính Hiền cho dù là một người mù cũng có thể thấy được động tĩnh của hắn, chớ nói cho là hắn đã sớm quen đem tầm mắt nhiều chú ý mà đặt ở trên người tiểu nhi tử nhìn như nhu thuận kỳ thật cổ quái linh *** này. Rốt cuộc vẫn là nhịn không được đánh vỡ im lặng trên bàn cơm, hỏi nói, “Tiểu nhị, con luôn nhìn về tỷ tỷ ngươi để làm chi!”

Ninh Vân Tấn nhìn liếc phía sau Ninh Xảo Hân, làm bộ thẹn thùng mà bẻ ngón tay mình, nhìn qua muốn bao nhiêu đáng yêu thì bấy nhiêu đáng yêu, nhỏ tiếng nói, “Con không thấy tỷ tỷ nha!”

“Còn nói không thấy. Đôi mắt hạt châu cũng chỉ kém không dính ở tỷ tỷ con…” Ninh Kính Hiền dừng một chút, có chút hồ nghi mà nhìn hai nha đầu phía sau nữ nhi, tựa hồ mặt nhìn vào có chút xa lạ, nhan sắc cũng tốt hơn một chút! Tầm mắt của hắn lướt qua một vòng, lúc này phát hiện phía sau nhi tử cũng nhiều hơn hai nha đầu xa lạ.

“Phụ thân!” Ninh Vân Tân như là bất công đột nhiên nổi lên dũng khí, nhanh nhẹn mà nhảy xuống ghế, bước chân ngắn vọt tới bên người Ninh Kính Hiền, lắc lắc tay hắn, chớp mắt to khờ nói, “Phụ thân, thái thái bất công nhé, đều an bài cho ca ca với tỷ tỷ tỷ tỷ xinh đẹp, con cũng muốn đổi nha! Nếu không con lấy Mai Hương với Cúc Hương đổi đi!”

Ninh Kính Hiền nhìn tử nữ biểu tình ngây thơ, lại nhìn thoáng qua thê tử có chút thần sắc xấu hổ, hắn cũng là ở triều đình trải qua nhiều năm cáo già như vậy, làm sao không rõ chút ** hậu viện, trong lòng không nhịn được dâng lên vài phần thất vọng.

Trên mặt hắn bất động thanh sắc, lại yêu thương mà sờ sờ đầu nhỏ tóc mượt của nhi tử, dỗ nói, “Con tiểu quỷ này, mới chút lớn đã biết thích nha đầu nhan sắc đẹp, làm sao trưởng thành được.” Nói như vậy, hắn lại quay đầu nhìn phía An Bình Bội Hoa nói, “Nếu Tiểu nhị thích, vậy đem hai nha đầu bên người Xảo Hân cùng bên người Tiểu nhị thay đổi đi!”