Hoàn khố – CHƯƠNG 10

       

CHƯƠNG 10

“Nghe nói Trương thiên sư khi luyện đan thì ngủ gật, lúc tỉnh lại lửa đã cháy hết nửa căn phòng.”

“Hao thiên khuyển cắn Hà Tiên Cô, Bát tiên mỗi ngày truy đuổi Nhị Lang Thần đòi thuyết pháp.”

“Thử vương rốt cục sống qua thiên kiếp, đáng tiếc bị thương quá nặng, hơn trăm năm cũng dưỡng không tốt như trước, các trưởng lão thử tộc đang thương lượng muốn đổi vương để giữ chút thể diện, qua không bao lâu thì sẽ phát thiếp tử mời chúng ta đến dự đại điển phong vương. . . . . .”

“Tiểu phu thê Hổ vương giận dỗi, Hổ hậu hiền thục khóc chạy về nhà mẹ đẻ, hiện tại Hổ vương Kình Uy đang quỳ trước cửa nhà mẹ Hồ hậu, một đám người vây quanh xem náo nhiệt, nói cái gì cũng có, tiểu nhân đi coi thấy Sư vương, Thỏ vương, Báo vương còn có trưởng lão các tộc cũng ở trong đám đông. . . . . .”

Ngân Lượng vừa nói vừa khoa chân múa tay, nói đến mặt mày hớn hở, Lan Uyên đóng phiến tử gõ vào đầu hắn: “Mặc Khiếu nói ngươi là mật thám, chỉ cần cho ngươi ba phần thuốc nhuộm mà ngươi đã mở được nguyên một phường nhuộm cho ta. Dẫn ngươi xuống đây là cho ngươi cả ngày đông lủi tây chạy xem xiếc khỉ sao? Ngươi muốn xem, ta đem ngươi đi hầu hạ Đấu Chiến Thắng Phật (là danh hiệu Tôn Ngộ Không nhận được sau khi đi thỉnh kinh về), thế nào?”

Ngân Lượng ôm đầu vẻ mặt ủy khuất: “Không phải thái tử người ra lệnh cho tiểu nhân ra ngoài sao?”

Thấy Lan Uyên dùng mắt liếc hắn, lại vội lui về phía sau nói: “Tiểu nhân biết thái tử muốn nghe gì, không phải là đang chuẩn bị nói cho ngài nghe sao? Đại chủ tử nhà kia vẫn giống như trước, cả ngày đều ở trong phủ, tiểu nhân thật sự thám thính không ra là chuyện gì. Nhưng trái lại tiểu chủ tử hai ngày trước đã lên núi đến lang vương phủ.”

“Ân.” Lan Uyên nhìn chăm chăm bên ngoài cửa sổ nhẹ gật đầu, “Đi xuống đi. Về sau bên kia có chuyện gì nhớ nhanh tới tìm ta, thuận tiện đi lang vương phủ hỏi một chút, thiếu chủ kia vì chuyện gì mà đến, nếu là muốn cái gì thì kêu bọn họ cho người đến đây lấy.”

“Vâng” Ngân Lượng khom người cáo lui, ngẩng đầu thấy Lan Uyên lại bộ dạng ngây ngốc say sưa nhìn về phía xa xa, không khỏi thấp giọng lẩm bẩm, “Thật là, muốn gặp mà không được, đầu năm nay xem ai còn dám không nể mặt nhị thái tử của ta? Cần gì phải quanh co lòng vòng làm nhiều việc như vậy?”

Lại bị Lan Uyên nghe thấy, quay đầu hướng hắn cười khẽ: “Ta muốn gặp là một chuyện, nhưng hắn nếu không muốn gặp ta, cho dù gặp lại thì phải làm thế nào? Với ta với hắn cũng chỉ là có thêm phiền não mà thôi.”

Tuy cười, nhưng quang cảnh hoàng hôn mờ ảo với ánh tà dương như máu ở phía sau, đúng là thê lương không nói nên lời.

Nếu nói Lan Uyên thê lương, như vậy vị Úc Dương Thiên Quân kia lại càng không biết nên nói là gì.

Khi Úc Dương Thiên Quân đến thăm Lan Uyên cũng không bất ngờ, chỉ là khi Úc Dương Thiên Quân đứng trước mặt, Lan Uyên cũng không dám thừa nhận đây là vị tiểu thúc thanh dật xuất trần cao ngạo hơn người của mình.

Ngân phát đái tử (ngân phát là tóc bạc, đái tử là dây cột màu tím -.-!), long ấn tử sam, y phục vẫn không thay đổi. Chính là khuôn mặt gầy gò, trong đôi mắt hẹp dài tràn đầy tơ máu, vừa thấy liền biết đã lâu chưa từng nghỉ ngơi, càng không nói đến mùi rượu nồng nặc toàn thân cùng bước chân hỗn loạn.

Lan Uyên rốt cuộc cũng có chút minh bạch tâm trạng Mặc Khiếu trong cơn mưa to ngày đó là như thế nào: “Tiểu thúc là sợ chất nhi ở nhân gian phiền muộn, nên đặc biệt đến cho chất nhi xem một trò cười sao?”

Úc Dương Thiên Quân đối với giễu cợt của hắn vẫn nhắm mắt làm ngơ, chậm rãi mở bàn tay đang nắm chặt, trong tay là một mảnh vải bố màu xanh: “Hắn nhảy xuống Luân hồi thai, ta. . . . . . Ta lại không giữ được hắn. . . . . . Ngay ở trước mặt ta, hắn nhảy xuống. . . . . .”

Trên mặt lộ ra vài phần thương xót, Lan Uyên nhìn Úc Dương Thiên Quân cẩn thận đem miếng vải cất vào trong ngực: “Đúng lúc có một bình Quỳnh Hoa Lộ, tiểu thúc muốn nếm thử một chút?”

Không đợi hắn trả lời liền sai Ngân Lượng mang đến tự mình rót cho hắn. Úc Dương Thiên Quân ngẩn người nhìn chén rượu bần thần: “Ta lật tung cả Thiên Sùng cung cũng không tìm được. . . . . .” (ở đây là nói cái bình rượu chứ hok phải bạn Văn Thư)

“Người ghét rượu này ngọt.”

“A. . . . . .” Úc Dương Thiên Quân bỗng nhiên cong khóe miệng, mi nhãn loan loan, trong mắt lại có chất lỏng trong suốt rơi xuống, khi rơi vào trong chén có thể nghe được tiếng “Đông ——” vang lên nho nhỏ. Nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch, giọng nói cũng khàn khàn, “Hắn cái gì cũng không lưu lại cho ta.”

“Tiểu thúc nếu không chê, còn lại nửa bình này coi như là chất nhi hiếu kính người, thế nào?” Cùng là người thiên nhai luân lạc ân hận vì những chuyện đã làm sai, Lan Uyên đích thân tiễn hắn ra cửa rồi cầm vò rượu nhét vào trong tay hắn, “Nhân gian vẫn là hướng đến của y, giờ đây y đã được thỏa mãn mong ước nên trong lòng sẽ rất vui mừng.”

“Ta sẽ đi tìm hắn.” Trong đôi mắt tím hiện lên một tia kiên định, Úc Dương Thiên Quân trầm giọng nói.

“Tiểu thúc, này. . . . . . Hà cớ gì phải làm vậy? Văn Thư y sẽ không. . . . . .” Kinh ngạc muốn nói Văn Thư sẽ không muốn gặp lại hắn, nhưng nói ra sẽ làm tổn thương hắn, Lan Uyên nhất thời nghẹn lời, “Dằn vặt cả hai, tội gì phải làm khổ mình như vậy?”

“Ta mặc kệ!” Trên gương mặt bát diện bất động đã bị vẻ điên cuồng che kín, khí thế tăng vọt làm bay cả sa y, ngay cả tiếng nói chuyện cũng đột nhiên tăng cao không ít, quang mang trong mắt lại càng sáng đến quỷ dị, “Hắn là của ta, ngàn vạn năm trước hắn đã là người của ta! Đừng nói là hắn đã trở thành phàm nhân, cho dù là luân hồi thành bụi cây ngọn cỏ, hắn cũng chỉ có thể ở bên ta! Từ đầu đến cuối, hắn chỉ có thể là người của ta! Lan Uyên, ngươi nghe cho rõ, hắn có nguyện ý hay không không phải do ngươi nói, lần sau nếu để ta nghe thấy, dù thiên đế có ra mặt cũng đừng trách ta không nói tình lý!”

“Tiểu thúc. . . . . .” Bị dáng vẻ điên cuồng của hắn bức lui một bước, Lan Uyên lại nghĩ muốn khuyên bảo, Úc Dương Thiên Quân đã nhảy lên đám mây như lai nhanh chóng li khai.

Thở dài một tiếng “Nghiệt duyên”, lo lắng Văn Thư cho dù từ bỏ tấm thân trường sinh bất lão cũng không đổi được một thoáng an bình.

Thiếp tử của thử tộc còn chưa đưa đến, thiệp cưới lang tộc lại được đích thân Lang vương gửi đến.

Đã sớm nghe Ngân Lượng nói qua, trong bụng Lang hậu tương lai đã có thiếu chủ lang tộc, Lan Uyên nhịn không được chỉ vào Mặc Khiếu nói: “Hay cho một Lang vương lòng dạ nham hiểm, vì tư lợi bản thân mà ngay cả chín mươi chín trái tim người cũng dám ăn, yêu giới mà biết sẽ không tha cho ngươi!”

Mặc Khiếu vội xua tay: “Nhị thái tử ngươi cũng không thể nói bậy, người khác còn không sao, nếu để cái tên Li Thanh kia biết, hắn sẽ là người đầu tiên hủy nội đan của ta.”

“Vậy thiếu chủ nhà ngươi là như thế nào mà có?” Lan Uyên biết lang tộc hắn không tiết lộ bí mật, nhưng vẫn muốn biết rõ mọi chuyện, lần này cũng tốt có thể nhân cơ hội này tìm hiểu một phen.

“Cũng không phải việc ác gì đó.” Mặc Khiếu cũng hào phóng, liền một năm một mười nói ra, “Tộc của ta có một khối mặc ngọc tổ truyền, nghe nói là năm đó Nữ Oa nương nương vá trời dùng còn sót lại, *** huyết các đời Lang vương đều thấm trên đó, qua thời gian dài nên có chút khác thường, nếu con người đeo nó vào ít nhiều cũng dính một chút yêu khí, thể chất lúc đó cũng biến thành nửa người nửa yêu. Bởi vậy có thể làm cho nữ tử loài người hoài thai.”

“Chả trách nói đến ngươi đều phải thêm chữ ‘sắc’ ở đằng trước (cái sắc lang íh ), thật đúng là có đạo lý, người ta là nữ nhân thanh thanh bạch bạch bị ngươi lừa thành một con yêu quái.” Lan Uyên mở phiến tử, cười đến càng phát ra tùy tiện.

Mặc Khiếu cũng không giận, từ trong tay áo lấy ra một phong thiếp tử mạ vàng đỏ thẫm đưa cho Lan Uyên: “Lần trước Kình Uy thành thân ngươi không đến thì tình cảm có thể giữ nguyên, lần này đại hôn của ta ngươi nếu không đến thì không thể tha thứ.”

Lan Uyên cười gượng, cúi đầu nhìn thiếp tử trầm tư: “Hắn. . . . . . Tới hay không?”

Là do Li Lạc thiếu chủ hồ tộc tìm đến lang vương phủ lý luận, Lang vương lúc này mới có thê có tử, việc này đều truyền khắp nơi trong thú tộc. Như vậy về tình về lý đều phải mời Hồ vương Li Thanh. Nghĩ đến được gặp lại, trong lòng nửa phấn khởi nửa chua xót, ta muốn gặp ngươi, nhưng ngươi có nguyện gặp ta? Nếu như không muốn, chẳng phải cả hai đều khó xử, chẳng bằng không gặp.

“Bổn vương thành hôn, các ngươi bày khuôn mặt khổ qua cho ai xem? Uống chén rượu mừng có thể độc chết các ngươi sao?” Mặc Khiếu thấy hắn thần sắc do dự không khỏi bực mình, buông mạnh chung trà trong tay, nước trà lập tức văng ra hơn phân nửa, “Ngươi hãy cho ta một lời chắc chắn, đến hay là không đến?”

Lan Uyên ngẩng đầu, vẻ mặt áy náy: “Ta. . . . . . Tại hạ tại đây chúc Lang vương Lang hậu trăm năm hảo hợp, bạch đầu đáo lão.”

Không để ý sắc mặt khó coi của Mặc Khiếu, cầm chén trà trong tay nói: “Nghe nói hầm rượu nhà Lang vương mấy ngày gần đây gặp nạn, đúng lúc ta có chút rượu nhạt trong thiên cung, mong Lang vương không ghét bỏ.”

“Hừ!” Lang vương tức giận phất tay áo bỏ đi.

Lưu lại Lan Uyên một mình một người với phiến tử trong tay ngẩn người, gặp lại không bằng hoài niệm a. . . . . .

——————————————

Tiệc cưới tất nhiên là toàn hỉ sắc, khắp bữa tiệc đều là tiếng cười náo nhiệt, chỉ có một góc nơi này là lãnh lãnh thanh thanh, có người tự rót tự uống đạm nhạt nhìn hoan thanh tiếu ngữ trước mắt.

Có một lần đến lang vương phủ dự tiệc nhưng là mấy trăm năm trước, cũng náo nhiệt và tưng bừng như vậy, chỉ là không thấy mấy vũ nữ xà tộc xinh đẹp năm đó, hơn phân nửa những công tử phong lưu năm nào giờ đã thành gia lập thất không dám có mấy hành vi phóng đãng, càng không có người tự tiếu phi tiếu dám đem một đôi mắt mặc lam đảo qua đây gây chuyện, đến lúc y trong lòng tức giận rút kiếm hướng về hắn.

Tân nhân đang hành lễ, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái.

Li Thanh ngồi ở phía sau bữa tiệc lẳng lặng xem làm lễ, khi tân nhân đến kính rượu, tân nương hồng y mũ phượng đặc biệt thi lễ với y, nói: “Ta cảm tạ Li Lạc công tử, không có hắn có lẽ sẽ không có đoạn hảo nhân duyên này.”

“Nghe nội tử nói hắn chiếu cố thư sinh kia rất khá. Ngay cả tên tiểu tử lúc nhỏ bị ngươi đánh đến mặt mũi bầm dập còn có thể chiếu cố người khác, ngươi làm đại ca thật có chút không bằng hắn.” Mặc Khiếu kề gần tai y nói đến ý vị thâm trường.

“Ân.” Li Thanh chỉ gật đầu, hạ mi mắt không biết suy nghĩ cái gì.

Mặc Khiếu bất đắc dĩ: “Một lời ngươi cũng luyến tiếc nói ra, cả ngày căng khuôn mặt ra ai biết được tâm tư của ngươi. Ngươi đối với Li Lạc là như thế này, ngươi đối với Lan Uyên lẽ nào cũng là như vậy?”

Li Thanh không nói, chỉ đứng lên, trên mặt càng nhìn không ra tâm tư của y.

“Ngươi người này chính là cảnh giác quá cao cũng quá nghiêm khắc với bản thân, tình cảm – loại sự tình này càng cân nhắc càng mệt, thích chính là thích, không thích chính là không thích, ngươi có thể ép được thích hay không thích sao?” Có người thấy đôi tân nhân trì trệ chưa đến kính rượu nên thúc giục, Mặc Khiếu trước khi đi vẫn không quên thuyết giáo y vài câu.

Li Thanh chậm rãi ngồi xuống, trên mặt như trước không sóng không gió, chỉ là thần sắc càng thêm mờ ảo.

Bỗng nhiên có người tiến vào thông báo: “Nhị thái tử đến.”

Thanh âm không lớn, truyền vào trong tai lại như tiếng sấm, tâm tư rời rạc chợt tỉnh lại, giương mắt liền nhìn thấy một đôi mắt mặc lam. Hắn ở đối diện tao nhã cười, trong tay chầm chậm đong đưa một cây trúc phiến, trên mặt quạt trắng có đề mấy hàng chữ màu đen.

“Không phải nói không đến sao? Như thế nào lại tới?” Mặc Khiếu đi tới hỏi.

Lan Uyên cũng không đáp, đôi mắt gắt gao nhìn bóng trắng bên kia.

Cơn đau của pháp ấn có thể cắn cắn răng chịu đựng, nhưng nỗi khổ thấu xương của tương tư thì có ai giải được?

Phe phẩy phiến tử ngồi xuống cùng người khác chào hỏi, còn có người chạy đến khen cây trúc phiến trong tay hắn: “Tục vật (là những vật thường dùng bên người) của nhị thái tử quả nhiên không giống với bọn hạ giới chúng ta, nhìn nhất bút hảo tự này, là xuất từ tay vị danh gia nào?”

Người ngồi đối diện động tác cứng đờ, Lan Uyên không đáp lời, đôi mắt mặc lam tha thiết nhìn về bên kia.

Những người đang ngồi biết rõ ẩn ý trong câu nói kia như Kình Uy đều giận tái mặt hướng cái tên không biết điều đó nháy mắt ra hiệu, nhưng cũng có người nửa điểm nhìn mặt dò ý cũng không biết, thấy Lan Uyên im lặng không nói lại tò mò hỏi: “Nhị thái tử đừng vội tự trân tự giấu (tự trân tự giấu là đồ trân quý thì giấu đi, không muốn tiết lộ), chúng ta là bọn lỗ mãng. Ngài từ ai mà có được cây phiến tử tốt như thế, ta xem xem mình có biết hay không để còn đến cầu xin, người kia gọi là gì? Đúng, phong nhã một lần!”

Con ngươi xán kim của Li Thanh nhìn về bên này, ánh nhìn ngừng một chút trên mặt quạt lại chuyển hướng về chỗ y. Lan Uyên nhìn thấy y giương mắt lại dời đi, ánh mắt đã qua làm thế nào cũng đuổi không kịp. Bàn tay đang phẩy quạt chợt dừng, chậm rãi đem phiến tử khép lại, câu thơ trên mặt quạt từng chút từng chút bị che đi: “Đây là có một người tặng vào hai trăm năm trước.”

“Nga. . . . . . Xem câu này, tương tư bất tương tư, nhất định lại là một người yêu thương nhị thái tử ngài nên mượn phiến tử để tỏ tình cùng ngài!” Không biết là ai ngu xuẩn lại thẳng thắn như vậy, cao giọng nói ra, làm cho người ta chê cười. Người hiểu chuyện đều đoán được kẻ tặng phiến tử này là ai, tên tuyết tộc lúc trước, hay là. . . . . . Đáng tiếc, một tấm chân tình bất quá chỉ đổi được mấy ngày ân ái.

Giữa tiếng cười, bầu rượu trong tay ai đó vô ý rơi xuống đất, tiếng vang thanh thúy làm cho người khác liếc mắt.

“Thật có lỗi.” Hồ vương bạch y cúi người đi nhặt.

Đã có người nóng lòng nhanh chân chạy tới trước cản lại: “Đừng nhặt, cẩn thận đứt tay.”

Đầu ngón tay tiếp xúc, nhanh như chớp tách ra, động tác ngưng đọng, nhặt cũng không được mà không nhặt cũng không xong. Cả hai lúng túng đứng đối diện nhau, một người chăm chú không rời, một người cố tình né tránh, tầm mắt cả hai đan xen tán loạn.

“Không dám làm phiền nhị thái tử đại giá.” Li Thanh phá vỡ tình thế bế tắc, nhàn nhạt đa tạ ý tốt của Lan Uyên, cũng làm rõ khoảng cách.

Lan Uyên nửa mở miệng đứng một bên, lời nói đầy bụng không thể thốt nên lời. Các đốt ngón tay chịu hình bắt đầu nhói đau, ngực nóng lạnh nảy lên, giống như lại có người cầm ngân châm dài nhỏ từng châm từng châm từ từ đâm tới.

“Tất cả chết hết rồi hay sao? Còn không mau thu dọn.” Tân lang thấy thế liền một bên lôi kéo Lan Uyên về chỗ ngồi, một bên sai mấy tên tiểu tư vì hai người giải vây.

Ngây ngẩn bị kéo về chỗ ngồi, ngay cả người khác nói cái gì với mình cũng không nghe thấy.

Ca múa lại tiếp tục, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp y phục trộm nhìn thân ảnh bạch y kia. Mắt vàng tóc bạc, trên khuôn mặt tuấn lãng vô bi vô hỉ, không người nào dám đến gần bắt chuyện càng không có người dám đến kính rượu, giống như vị khán giả hờ hững nằm ngoài tam giới, rõ ràng gần trong gang tấc, lại lãnh ngạo như ánh trăng phía chân trời xa không thể với.

Đêm thâm trầm, ngày tốt cảnh đẹp của đôi tân nhân không thể trì hoãn, mọi người cũng đều thức thời đứng dậy cáo từ.

“Tìm người hộ tống ngươi đi. Buổi tối trời lạnh, pháp ấn trên người ngươi bị hàn khí sẽ lại đau, đã bị mất một nửa tu vi ngươi cũng đừng cậy mạnh.”

Phía sau truyền đến thanh âm của Kình Uy, từng câu từng chữ đều lọt vào tai.

“Không có việc gì, có Ngân Lượng theo đến đây. Ở địa giới của ta ai dám đến gây chuyện?”

“Thật là, không phải ta nói ngươi, ngày tháng thanh nhàn ngươi không cần, lại đi nghịch thiên làm gì? Rốt cuộc là vì cái gì? Có thể nào thật đúng là vì Li Thanh của ngươi?”

Người đang bước đi đột nhiên bất động, Li Thanh xoay người, kia hai người sóng vai đi tới.

Kình Uy không nhìn thấy Li Thanh, ngoảnh đầu nhìn Lan Uyên lải nhải. Trong mắt Lan Uyên cũng chợt lóe, vội vàng kéo tay áo Kình Uy ý bảo hắn không cần nói nhiều: “Nhân thủ bên người Hồ vương đủ không? Nếu không ta sẽ tìm người đưa đến. Trời tối, một trản đèn ***g sợ không đủ.”

“Không cần.” Cự tuyệt không để cho hắn nói thêm, Li Thanh nhìn Lan Uyên thật sâu rồi quay đầu rời đi.

“Trời lạnh, buổi tối đi ra ngoài nhớ khoác thêm xiêm y cho chủ tử nhà ngươi.” Ngược lại hắn ân cần dặn dò Nguyên Bảo theo sau y. Nghe vào tai, trong lòng làm đổ ngũ vị bình.

——————————————

“Vương, chuyện này tiểu nhân thật sự chỉ biết có như vậy. Khi đó ngài dưỡng thương, các trưởng lão phân phó đừng đến quấy rầy, chúng tiểu nhân cũng không dám nói. Nhị thái tử nghịch thiên tiểu nhân cũng chỉ nghe nói, chỉ biết nguyên bản là muốn đánh tan *** phách từ nay về sau tan thành cát bụi, nhờ đến Tây Thiên Như Lai Phật Tổ biện hộ dùm mới có thể bảo vệ tính mạng. Trên ngực bị khắc chữ, lại bị phong tỏa một nửa tu vi cũng là nghe người khác nói, cụ thể thế nào, tiểu nhân cũng chưa thấy qua.” Nguyên Bảo đứng ở nhà chính vẻ mặt đau khổ hồi báo, “Này đã hơn một trăm năm, ai còn nhớ rõ chuyện này? Tiểu nhân đã hỏi mấy lần, mọi người cũng chỉ biết có như vậy.”

Li Thanh ngồi trên đường thượng tay chống gò má trầm tư: “Biết. . . . . . Hắn. . . . . . Là vì cái gì không?”

“Yêu, cái này càng không ai biết. Nghe nói Lang vương cùng Hổ vương cũng hỏi qua, kêu nhị thái tử nói một câu. Người khác nhàn rỗi không có việc gì làm cũng chỉ đoán mò.”

“Không có một ai biết?”

“Không ai. Nếu không vương ngài đến hỏi thử. Nhị thái tử đối với ngài không giống với người khác, có lẽ ngài đến hỏi ngài ấy sẽ. . . . . .” Ánh mắt nguyên bản nửa sáng nửa tối đột nhiên nâng lên, giống như một trận gió lạnh thổi qua, Nguyên Bảo ý thức được chính mình lỡ miệng, nhanh quỳ xuống không dám nói nữa: “Ít nhiều chuyện đi.”

“Thật sự quan trọng như vậy?” Thùy hạ mắt lầm bẩm trong miệng, mái tóc trên trán rơi xuống, càng thấy không rõ biểu cảm.

“Đi xuống đi.” Đứng dậy đi thẳng qua Nguyên Bảo. Đợi đến khi y đi xa, Nguyên Bảo mới dám chầm chậm ngẩng đầu, trên lưng sớm ướt một mảng. Mà hướng kia, chính là dẫn đến hầm rượu.

Vài thập niên qua đi không dấu vết, lúc trước đặc biệt đưa tới hơn mười vò rượu còn lại không ít. Cẩn thận đếm từng vò từng vò, rồi đếm lại lần nữa, thiếu một vò.

Là ai có khả năng trong hồ vương phủ xuất nhập tự do, lại ham muốn có được rượu của y? Đáp án không cần nói cũng biết. Quen thói trộm đồ của nhà khác, hắn rốt cuộc trộm đồ trước mũi gia nhân.

Bất giác thấy đau lòng, lại gợi lên hồi ức ẩn sâu trong lòng.

Mang tới một chung rượu đầy, tửu dịch trôi qua họng, mùi thơm tỏa khắp khoang miệng.

Trước đây trước đây, trăm năm như một ngày, một ngày lại giống như ngàn năm, không sóng không gió cũng không vui không buồn. Trong tiệc rượu của Lang vương có người lớn mật nói ra một câu “Hồ vương mới thật là tuyệt sắc”, lam y kim phiến, vừa thấy đã biết là một tên ăn chơi trác táng, xem thường cuộc đời. Cũng chỉ có ăn chơi trác táng mới tùy tiện dùng ôn nhu, vô thanh vô tức đưa lên một chung trà, thêm nữa trên khuôn mặt tươi cười hiện ra thiện ý quan tâm, chỉ chút ấm áp liền dễ dàng ngấm vào trái tim băng đóng ngàn năm. Trong đêm nổi gió về đến nhà, có người ở giữa căn phòng mờ mờ xoay người ôm lấy, “Đi đâu vậy? Như thế nào lại lạnh như vầy?” Trong lời nói cũng tràn đầy lo lắng. Buổi đêm đầy sương lạnh ngoài phòng dường như đã trôi xa, nguyên lai đây là hạnh phúc khi gần nhau.

Thích hay là không thích, đều nói không được, không suy nghĩ. Chỉ cho là tham luyến một chút ấm áp kia của hắn, nhưng có một giọng nói nho nhỏ trong lòng kêu lên sẽ có người đến đem bản thân đặt vào lòng bàn tay yêu thương trân trọng.

Ô cốt trâm, trúc chỉ phiến, đêm hoa đăng, tiếng kêu oang oang của lão hán bên cầu: “Tiểu nương tử của Lan Uyên có ở đây không? Tướng công nhà ngươi tới tìm ngươi.” Một lúc thất thần, thật đúng giống như là lưỡng tình tương duyệt ân ái nồng tình.

Lại uống một ngụm rượu, vật phẩm *** tế, kỳ thật trong vị ngọt mang theo chút đắng.

Như thế nào có thể? Thái tử bạc tình cùng Hồ vương lãnh tình. Người kia rất lạm tình, mỗi người, chỉ sợ là một đêm tình duyên mong manh, cũng có thể dùng đôi mắt mặc lam nhu hòa hiện lên vẻ nhất vãng tình thâm mà nói “Thích”, chân tâm thật rẻ mạt, đến mức không thể gọi là chân tâm.

Lan Uyên, giữa ngươi và ta bất quá chỉ là một cuộc giao dịch, ta cho ngươi hoan tình, ngươi cho ta ôn nhu, các thủ sở nhu (theo như yêu cầu), cả hai không nợ gì nhau. Đừng vội nói cái gì chân tình hay không chân tình, tất cả mọi người đều giống nhau, ai nổi lên chân tình thì sẽ thua.

Lan Uyên, ngươi tính toán rất kĩ, vài câu thích vài câu nhung nhớ đã nghĩ vô duyên vô cớ đòi lấy chân tâm, dựa vào cái gì?

Trăm năm đủ để quên đi nhiều chuyện cũ, từ trong mộng tỉnh lại, vì cái gì ngươi lại vẫn có thể dùng khuôn mặt thống khổ đến muốn ta tin tưởng? Nhị thái tử đưa tới thuốc bổ, nhị thái tử đưa tới mĩ tửu, nhị thái tử thu dọn tàn cuộc của Li Lạc thiếu chủ, nhị thái tử đem Kim cương tráo đưa đến không dám lộ ra. . . . . . Nhị thái tử, nhị thái tử, nhị thái tử. . . . . . Nguyên Bảo nói, Mặc Khiếu nói, ai ai cũng nói. . . . . . Đều vây quanh hắn mở miệng ngậm miệng kêu “Nhị thái tử”. Một mình lên lầu nhìn về phía xa có thể thấy đằng xa một viện lạc nho nhỏ, trăm năm hạ giới nhị thái tử vẫn ở trong đó, thiên đế hạ chiếu gọi hắn trở về cũng không chịu. . . . . .

Cứ như vậy như hình với bóng bám vào y, đến chỗ nào cũng thoát không được.

Nâng chén hung hăng uống cạn, chiếc chung hàn ngọc làm tửu dịch trở nên lạnh buốt.

Lan Uyên, ngươi dựa vào cái gì muốn ta tin tưởng? Lại dựa vào cái gì chỉ cần ngươi muốn ta nhất định phải cho?

Nhếch khóe miệng cười mỉa mai bản thân, nói đến kiên cường, chính là cố ý a, liền để tâm. Ngay cả mình cũng không biết là lúc nào, ma xui quỷ khiến, tự tác nghiệt.

“Vương, các trưởng lão đến.” Nguyên Bảo ở ngoài cửa thông báo.

Buông chung rượu đứng lên, thu lại nét cười, tâm tư cũng bình lặng: “Được. Ta đến ngay.”

Lan Uyên, mấy trăm năm day dưa thật thật giả giả, đóng kịch cũng được, vui đùa cũng được, mệt mỏi, cũng đã mệt mỏi, ngươi và ta cuối cùng nên có một kết thúc.